Câu chuyện của Bác Cựu chiến binh Hoàng Văn Chưởng - xóm Bản Màn, xã Phượng Tiến.
Sinh năm 1955, trong một gia đình người Sán Chỉ tại xóm Bản Màn, xã Phượng Tiến, tuổi thơ của bác Hoàng Văn Chưởng gắn liền với núi rừng, nương rẫy và những tháng ngày đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Lớn lên giữa những năm tháng gian khó, chứng kiến cảnh quê hương chịu nhiều mất mát, đau thương, trong lòng chàng thanh niên trẻ khi ấy sớm nhen nhóm ý chí lên đường bảo vệ Tổ quốc.
Năm 1972, khi vừa tròn 17 tuổi, bác Chưởng tình nguyện nhập ngũ. Rời mái nhà sàn thân thuộc, rời vòng tay gia đình, bác bước vào quân ngũ với tất cả lòng nhiệt huyết của tuổi trẻ. Những ngày đầu huấn luyện tuy vất vả nhưng cũng là lúc rèn giũa ý chí, bản lĩnh của người lính. Từ một chàng trai vùng cao còn bỡ ngỡ, bác nhanh chóng trưởng thành, hòa mình vào cuộc sống kỷ luật, gian khổ mà đầy tình đồng chí, đồng đội.
Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, bác cùng đơn vị hành quân qua nhiều vùng, đối mặt với bom đạn, thiếu thốn và hiểm nguy luôn rình rập. Những cánh rừng già, những con suối sâu, những đêm hành quân trong mưa rét đã trở thành ký ức không thể nào quên. Có những lúc cái chết cận kề, có những lần đồng đội ngã xuống ngay bên cạnh, càng thôi thúc bác vững vàng hơn, quyết tâm chiến đấu đến cùng vì độc lập, tự do của dân tộc.
Bác Chưởng không chỉ là một người lính gan dạ mà còn là người đồng đội nghĩa tình. Trong gian khổ, bác luôn sẵn sàng chia sẻ từng nắm cơm, ngụm nước với anh em; trong hiểm nguy, bác không ngại xông pha, hỗ trợ đồng đội hoàn thành nhiệm vụ. Chính những năm tháng ấy đã hun đúc nên một con người kiên cường, giản dị mà sâu sắc.
Năm 1977, hoàn thành nghĩa vụ, bác xuất ngũ trở về quê hương. Rời quân ngũ nhưng phẩm chất “Bộ đội Cụ Hồ” vẫn luôn theo bác trong suốt cuộc đời. Trở lại xóm Bản Màn, bác tiếp tục lao động sản xuất, góp phần xây dựng quê hương ngày càng đổi mới. Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, bác vẫn luôn giữ vững tinh thần lạc quan, gương mẫu trong mọi phong trào tại địa phương.
Hiện nay, bác Hoàng Văn Chưởng được hưởng chế độ theo Quyết định 142 của Chính phủ – sự ghi nhận của Đảng và Nhà nước đối với những đóng góp thầm lặng nhưng to lớn của bác trong thời chiến. Với con cháu và bà con trong xóm, bác không chỉ là một cựu chiến binh mà còn là tấm gương sáng về lòng yêu nước, ý chí vươn lên và tinh thần trách nhiệm.
Câu chuyện cuộc đời bác là minh chứng sống động cho một thế hệ đã đi qua “thời hoa lửa” – nơi tuổi trẻ được viết nên bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu xương, để hôm nay đất nước được bình yên, phát triển.


