Bài viết

Câu chuyện của Bác Cựu chiến binh Hứa Văn Bằng - xóm Tân Hợp, xã Phượng Tiến.

Thái Nguyên07/04/2026Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Phượng Tiến, tỉnh Thái Nguyên. + Trưởng nhóm: Đồng chí Mai Đình Tuấn – Bí thư Đoàn xã Phượng Tiến. + Thành viên: Lê Thị Giang - Ủy viên Ban Thường vụ Đoàn xã. + Thành viên: Ng (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Phượng Tiến, tỉnh Thái Nguyên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bác Hứa Văn Bằng sinh năm 1949, người dân tộc Tày, quê ở xóm Tân Hợp, xã Phượng Tiến. Tuổi trẻ của bác gắn liền với những năm tháng đất nước còn nhiều gian khó. Năm 1978, khi Tổ quốc cần, người thanh niên nơi miền núi đã gác lại cuộc sống đời thường, tình nguyện lên đường nhập ngũ, bắt đầu quãng đời quân ngũ đầy thử thách.

Những ngày đầu khoác lên mình màu áo lính, bác Bằng rời bản làng, rời nếp nhà sàn thân thuộc để bước vào môi trường kỷ luật nghiêm khắc. Từ một chàng trai quen nương rẫy, bác phải học cách hành quân dài ngày, huấn luyện bắn súng, đào công sự, vượt rừng băng suối. Gian khổ là vậy nhưng trong tim người lính trẻ luôn cháy lên niềm tự hào khi được góp phần bảo vệ biên cương Tổ quốc.

Những năm 1978 – 1982 là quãng thời gian đầy cam go. Đơn vị của bác thường xuyên đóng quân ở những vùng rừng núi xa xôi, điều kiện sinh hoạt thiếu thốn. Có những ngày hành quân giữa mưa rừng, áo quần ướt sũng, bữa ăn chỉ có lương khô và nước suối. Có những đêm gió lạnh thổi qua rừng sâu, người lính phải thay nhau canh gác để bảo vệ đơn vị và nhân dân. Gian khổ không làm họ nản chí, trái lại càng hun đúc tinh thần đồng đội keo sơn.

Bác thường kể rằng điều quý giá nhất trong những năm tháng ấy chính là tình đồng chí. Trong gian khó, họ chia nhau từng ngụm nước, từng miếng lương khô, động viên nhau vượt qua bệnh tật, thiếu thốn. Những kỷ niệm ấy theo bác suốt cuộc đời, trở thành ký ức thiêng liêng không thể nào quên.

Với tinh thần trách nhiệm và ý chí kiên cường, bác Hứa Văn Bằng luôn hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao. Sau nhiều năm rèn luyện và cống hiến, bác được phong quân hàm Hạ sĩ. Năm 1982, bác hoàn thành nghĩa vụ, xuất ngũ trở về quê hương, mang theo niềm tự hào của người lính đã góp phần nhỏ bé vào sự bình yên của đất nước.

Trở về đời thường, bác tiếp tục phát huy phẩm chất “Bộ đội Cụ Hồ”, chăm chỉ lao động, xây dựng gia đình, tham gia công tác địa phương, giáo dục con cháu sống đoàn kết, yêu quê hương. Bác luôn nhắc nhở thế hệ trẻ phải biết trân trọng hòa bình hôm nay – thành quả được đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả tuổi xuân của biết bao người lính.

Câu chuyện thời hoa lửa của bác Hứa Văn Bằng là minh chứng cho tinh thần yêu nước, lòng dũng cảm và sự hy sinh thầm lặng của thế hệ đi trước – những con người bình dị nhưng đã góp phần làm nên những năm tháng hào hùng của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn