Bài viết

Câu chuyện của Bác Cựu chiến binh Lê Văn Chinh - xóm Tân Hợp, xã Phượng Tiến.

Thái Nguyên07/04/2026Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Phượng Tiến, tỉnh Thái Nguyên. + Trưởng nhóm: Đồng chí Mai Đình Tuấn – Bí thư Đoàn xã Phượng Tiến. + Thành viên: Lê Thị Giang - Ủy viên Ban Thường vụ Đoàn xã. + Thành viên: Ng (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Phượng Tiến, tỉnh Thái Nguyên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bác Lê Văn Chinh sinh năm 1959, người con dân tộc Kinh của xóm Tân Hợp, xã Phượng Tiến. Tuổi thơ của bác gắn với nương rẫy, với những con đường đất đỏ quanh co và tiếng suối róc rách giữa núi rừng. Nhưng khi đất nước bước vào giai đoạn bảo vệ biên giới, tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc đã thôi thúc chàng thanh niên tuổi vừa tròn đôi mươi lên đường nhập ngũ vào năm 1979.

Ngày rời quê, hành trang của bác chỉ là chiếc ba lô con cóc, vài bộ quần áo và lời dặn dò nghẹn ngào của cha mẹ. Trong ánh mắt tiễn đưa của bà con xóm nhỏ, bác hiểu rằng từ giây phút ấy, cuộc đời mình đã bước sang một trang mới – trang đời của người lính.

Những năm tháng quân ngũ từ 1979 đến 1983 là quãng thời gian không thể nào quên. Bác được biên chế vào đơn vị làm nhiệm vụ bảo vệ biên giới phía Bắc. Cuộc sống nơi tuyến đầu gian khổ trăm bề: mùa đông rét cắt da, sương phủ trắng rừng; mùa mưa đường trơn lầy lội, bữa cơm nhiều khi chỉ có rau rừng và muối vừng. Nhưng giữa muôn vàn khó khăn ấy, tình đồng đội lại trở thành ngọn lửa sưởi ấm trái tim những người lính trẻ.

Bác kể rằng những đêm hành quân trong rừng sâu, cả đơn vị đi trong im lặng, chỉ nghe tiếng lá khô xào xạc dưới chân. Có khi phải thức trắng nhiều ngày để canh gác, giữ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc. Dù gian nguy luôn cận kề, nhưng trong lòng người lính trẻ khi ấy chỉ có một niềm tin giản dị: đất nước cần thì mình có mặt.

Trong đơn vị, bác luôn hoàn thành tốt nhiệm vụ, sống chan hòa, đoàn kết với đồng chí, đồng đội. Với cấp bậc hạ sĩ, bác được tin tưởng giao nhiều nhiệm vụ quan trọng. Những năm tháng ấy đã rèn luyện cho bác ý chí kiên cường, tinh thần kỷ luật và lòng yêu nước sâu sắc.

Năm 1983, sau bốn năm hoàn thành nghĩa vụ, bác xuất ngũ trở về quê hương trong niềm vui đoàn tụ. Chiếc ba lô ngày nào giờ đã sờn vai, nhưng trong đó chứa đầy ký ức của một thời tuổi trẻ cống hiến. Trở về cuộc sống đời thường, bác tiếp tục lao động, sản xuất, xây dựng gia đình, nuôi dạy con cháu trưởng thành, trở thành tấm gương sáng về phẩm chất “Bộ đội Cụ Hồ” nơi quê nhà.

Hôm nay, được hưởng chế độ 62, cuộc sống của bác đã ổn định hơn. Mỗi khi kể lại những năm tháng quân ngũ, ánh mắt bác vẫn ánh lên niềm tự hào. Đó là niềm tự hào của một người lính đã dành tuổi trẻ cho Tổ quốc, của một người con xóm nhỏ từng đi qua thời hoa lửa để trở về xây dựng quê hương trong hòa bình.

Câu chuyện của bác Lê Văn Chinh không chỉ là ký ức riêng của một con người, mà còn là lát cắt chân thực về một thế hệ thanh niên Việt Nam sẵn sàng lên đường khi Tổ quốc gọi tên. Những năm tháng ấy đã lùi xa, nhưng tinh thần người lính vẫn luôn cháy mãi trong trái tim bác – giản dị, bền bỉ và đầy tự hào.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn