Bài viết

Câu chuyện của Bác Cựu chiến binh Lộc Văn An- xóm Cóoc, xã Phượng Tiến.

Thái Nguyên07/04/2026Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Phượng Tiến, tỉnh Thái Nguyên. + Trưởng nhóm: Đồng chí Mai Đình Tuấn – Bí thư Đoàn xã Phượng Tiến. + Thành viên: Lê Thị Giang - Ủy viên Ban Thường vụ Đoàn xã. + Thành viên: Ng (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Phượng Tiến, tỉnh Thái Nguyên)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bác Lộc Văn An sinh năm 1959 trong một gia đình người Nùng tại xóm Cóoc, xã Phượng Tiến – nơi núi rừng trùng điệp và cuộc sống còn nhiều gian khó. Tuổi thơ của bác gắn liền với nương rẫy, con suối và những mùa lúa chín vàng. Lớn lên giữa những câu chuyện về chiến tranh và lòng yêu nước, trong tim chàng trai trẻ khi ấy luôn nung nấu ước mơ được khoác lên mình màu áo lính.

Năm 1978, khi vừa tròn 19 tuổi, bác An tình nguyện lên đường nhập ngũ. Ngày rời quê, hành trang của bác chỉ là chiếc ba lô nhỏ, vài bộ quần áo và lời dặn dò giản dị của cha mẹ: “Đi bộ đội là đi vì nước, phải sống cho xứng đáng.” Chính những lời ấy đã theo bác suốt những năm tháng quân ngũ đầy gian khổ.

Những ngày đầu trong quân đội là chuỗi thử thách không dễ dàng. Từ một chàng trai quen với nương rẫy, bác phải làm quen với kỷ luật thép, những buổi hành quân dài, những đêm gác giữa rừng sâu lạnh giá. Nhưng chính trong môi trường ấy, bác đã trưởng thành nhanh chóng, trở thành người lính kiên cường, được đồng đội tin yêu.

Giai đoạn 1978–1982 là những năm tháng đầy biến động nơi biên giới. Bác cùng đơn vị làm nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc, tuần tra, canh gác, huấn luyện và sẵn sàng chiến đấu. Gian khổ, thiếu thốn là chuyện thường ngày: bữa cơm độn sắn, những cơn sốt rét rừng, những đêm mưa rừng lạnh buốt. Thế nhưng, giữa gian khó, tình đồng đội lại sáng lên như ngọn lửa sưởi ấm tất cả. Những câu chuyện kể bên bếp lửa, những lá thư nhà chuyền tay nhau đọc chung… đã trở thành ký ức không thể nào quên.

Trong quân ngũ, bác luôn hoàn thành tốt nhiệm vụ, giữ vững tinh thần kỷ luật, được tin tưởng giao nhiều nhiệm vụ quan trọng và trưởng thành với quân hàm hạ sĩ. Với bác, phần thưởng lớn nhất không phải là quân hàm hay danh hiệu, mà là niềm tự hào đã góp một phần nhỏ bé bảo vệ biên cương Tổ quốc.

Năm 1982, sau 4 năm phục vụ, bác xuất ngũ trở về quê hương. Rời quân ngũ, bác lại trở về với ruộng nương, với cuộc sống đời thường. Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, nhưng phẩm chất người lính vẫn luôn hiện hữu: cần cù, trách nhiệm, gương mẫu trong lao động và tích cực tham gia các phong trào tại địa phương.

Hôm nay, khi mái tóc đã điểm bạc, bác Lộc Văn An vẫn luôn tự hào về những năm tháng “thời hoa lửa” của mình. Với con cháu và bà con xóm làng, bác không chỉ là một người nông dân hiền hậu, mà còn là người lính năm xưa – người đã từng đi qua gian khổ để góp phần giữ bình yên cho quê hương.

Câu chuyện của bác là minh chứng giản dị nhưng sâu sắc cho tinh thần yêu nước, cho thế hệ thanh niên đã sẵn sàng gác lại tuổi trẻ riêng để viết nên những trang ký ức không bao giờ phai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn