Bài viết

Câu chuyện của Bác cựu chiến binh Lương Ngọc Chí - xóm Tân Tiến 3, xã Phượng Tiến.

Thái Nguyên07/04/2026Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Phượng Tiến, tỉnh Thái Nguyên. + Trưởng nhóm: Đồng chí Mai Đình Tuấn – Bí thư Đoàn xã Phượng Tiến. + Thành viên: Lê Thị Giang - Ủy viên Ban Thường vụ Đoàn xã. + Thành viên: Ng (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Phượng Tiến, tỉnh Thái Nguyên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sinh năm 1942 tại xóm Tân Tiến 3, xã Phượng Tiến, trong một gia đình nông dân thuần hậu, bác Lương Ngọc Chí lớn lên giữa những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Tuổi thơ của bác gắn với ruộng đồng, với những buổi theo cha mẹ lên nương, nhưng cũng sớm thấm thía cảnh quê hương bị bom đạn tàn phá, cuộc sống thiếu thốn, gian khổ.

Năm 1965, khi vừa tròn 23 tuổi, theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, bác tình nguyện lên đường nhập ngũ. Ngày rời quê, hành trang của bác chỉ là vài bộ quần áo, chiếc khăn mẹ trao và lời dặn dò giản dị nhưng sâu nặng: “Đi giữ nước, con nhớ giữ mình và giữ lấy danh dự của người lính.” Những bước chân rắn rỏi của người thanh niên năm ấy mang theo cả niềm tin, ý chí và khát vọng hòa bình.

Trong suốt 10 năm quân ngũ (1965–1975), bác Lương Ngọc Chí chiến đấu ở nhiều chiến trường ác liệt. Là một hạ sĩ, bác không chỉ hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao mà còn luôn là người gương mẫu, tận tụy trong đơn vị. Những năm tháng ấy là chuỗi ngày đối mặt với bom đạn, với những trận hành quân xuyên rừng, băng suối, thiếu ăn, thiếu ngủ, bệnh tật rình rập. Nhưng trong gian khó, tình đồng chí, đồng đội đã trở thành sức mạnh giúp các chiến sĩ vượt qua tất cả.

Bác thường kể lại rằng, có những đêm hành quân trong mưa rừng tầm tã, quần áo ướt sũng, chân phồng rộp, nhưng không ai nản chí. Những bữa cơm vội với nắm gạo rang, chút muối vừng giữa rừng sâu lại trở thành kỷ niệm không thể nào quên. Và cũng có những khoảnh khắc lặng người khi chứng kiến đồng đội ngã xuống ngay bên cạnh mình – những mất mát ấy càng hun đúc thêm quyết tâm chiến đấu vì độc lập, tự do của dân tộc.

Đặc biệt, trong những năm cuối của cuộc kháng chiến, tinh thần chiến đấu của toàn quân càng dâng cao. Bác cùng đồng đội tham gia nhiều chiến dịch quan trọng, góp phần làm nên thắng lợi vẻ vang, đưa đất nước đến ngày thống nhất. Đó là niềm tự hào lớn lao mà bác luôn khắc ghi suốt cuộc đời.

Năm 1975, sau ngày đất nước hoàn toàn giải phóng, bác xuất ngũ trở về quê hương. Trở lại với cuộc sống đời thường, bác tiếp tục phát huy phẩm chất “Bộ đội Cụ Hồ”, cần cù lao động, xây dựng gia đình, góp sức cùng địa phương phát triển kinh tế, giữ gìn an ninh trật tự. Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, nhưng bác luôn giữ vững tinh thần lạc quan, giản dị và nghĩa tình.

Giờ đây, ở tuổi ngoài 80, mái tóc đã bạc trắng, nhưng ký ức về một thời “hoa lửa” vẫn luôn sống động trong tâm trí bác Lương Ngọc Chí. Những câu chuyện của bác không chỉ là hồi ức cá nhân, mà còn là bài học quý giá về lòng yêu nước, ý chí kiên cường và sự hy sinh cao cả cho thế hệ trẻ hôm nay.

Cuộc đời và những năm tháng quân ngũ của bác là minh chứng rõ nét cho một thế hệ đã sống, chiến đấu và cống hiến trọn vẹn vì Tổ quốc – những con người bình dị mà anh hùng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn