Bài viết

Câu chuyện của Bác Cựu chiến binh Lưu Văn Hồng - xóm Tràng, xã Phượng Tiến.

Thái Nguyên07/04/2026Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Phượng Tiến, tỉnh Thái Nguyên. + Trưởng nhóm: Đồng chí Mai Đình Tuấn – Bí thư Đoàn xã Phượng Tiến. + Thành viên: Lê Thị Giang - Ủy viên Ban Thường vụ Đoàn xã. + Thành viên: Ng (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Phượng Tiến, tỉnh Thái Nguyên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bác Lưu Văn Hồng sinh năm 1949 trong một gia đình người Tày tại xóm Tràng, xã Phượng Tiến. Tuổi thơ của bác gắn liền với nương rẫy, với tiếng suối chảy và những mùa lúa chín vàng trên triền đồi. Thế nhưng, khi đất nước bước vào những năm tháng chiến tranh ác liệt, chàng trai trẻ Lưu Văn Hồng đã sớm gác lại ước mơ riêng, lên đường nhập ngũ năm 1967 khi vừa tròn mười tám tuổi.

Ngày rời bản, hành trang của bác chỉ là chiếc ba lô vải, vài bộ quần áo và lời dặn của mẹ: “Đi mạnh giỏi con nhé, giữ mình và giữ nước.” Câu nói giản dị ấy đã theo bác suốt những năm tháng quân ngũ.

Sau thời gian huấn luyện, bác được biên chế vào đơn vị chiến đấu trên chiến trường miền Nam. Những năm 1967–1971 là giai đoạn chiến tranh khốc liệt, bom đạn dày đặc. Bác Hồng cùng đồng đội hành quân băng rừng, lội suối, nhiều khi phải đi suốt đêm để tránh máy bay địch. Những bữa cơm vội với nắm cơm khô, củ sắn, ngụm nước suối trở thành ký ức không thể quên.

Bác thường kể rằng điều quý giá nhất trong những năm tháng ấy chính là tình đồng đội. Trong gian khổ, họ coi nhau như anh em ruột thịt, chia nhau từng ngụm nước, từng điếu thuốc, cùng nhau vượt qua sợ hãi. Có những đêm hành quân giữa rừng sâu, tiếng côn trùng hòa cùng tiếng bom xa xa, ai cũng thầm nhắc nhau: “Còn sống là còn chiến đấu.”

Trong một trận chiến ác liệt, bác đã bị thương do mảnh đạn. Dù đau đớn, bác vẫn cùng đồng đội cố gắng hoàn thành nhiệm vụ trước khi được đưa về tuyến sau điều trị. Vết thương ấy theo bác suốt cuộc đời, và sau khi xuất ngũ năm 1971 với quân hàm hạ sĩ, bác được hưởng chế độ thương binh.

Trở về quê hương, người lính năm xưa lại trở về với nương rẫy, với cuộc sống đời thường. Dù sức khỏe không còn như trước, bác vẫn luôn chăm chỉ lao động, nuôi dạy con cháu trưởng thành. Trong các buổi gặp gỡ, bác thường kể lại những năm tháng chiến tranh bằng giọng trầm ấm, nhắc nhở thế hệ trẻ trân trọng hòa bình, yêu quê hương và sống có trách nhiệm.

Với bà con xóm Tràng, bác Lưu Văn Hồng không chỉ là một cựu chiến binh mà còn là tấm gương về lòng dũng cảm, sự hy sinh và tinh thần lạc quan. Những năm tháng “thời hoa lửa” đã lùi xa, nhưng ký ức và phẩm chất người lính trong bác vẫn luôn sáng mãi theo thời gian.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn