Câu chuyện của Bác Cựu chiến binh Lý Phúc Ngôn - xóm Bản Màn, xã Phượng Tiến.
Bác Lý Phúc Ngôn sinh năm 1953, trong một gia đình người Sán Chỉ hiền hậu tại xóm Bản Màn, xã Phượng Tiến. Tuổi thơ của bác gắn liền với nương rẫy, với những buổi lên rừng, xuống suối, cuộc sống tuy vất vả nhưng đầm ấm nghĩa tình. Nhưng khi đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc đã thôi thúc chàng trai trẻ rời bản làng lên đường nhập ngũ năm 1972, khi vừa tròn 19 tuổi.
Những ngày đầu quân ngũ, bác Ngôn được huấn luyện trong điều kiện gian khổ. Từ một người nông dân quen với cuốc, cày, bác nhanh chóng thích nghi với kỷ luật quân đội, làm quen với súng đạn, hành quân, chiến đấu. Với ý chí kiên cường của người con miền núi, bác luôn hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao, không ngại khó, không ngại khổ.
Chiến trường những năm 1972–1975 là những tháng ngày ác liệt. Bom đạn kẻ thù trút xuống không ngừng, đồng đội nhiều người đã ngã xuống. Bác Ngôn từng tham gia nhiều trận chiến cam go, có những đêm hành quân xuyên rừng, đói rét, có lúc phải nhịn ăn, uống nước suối cầm hơi. Nhưng trong tim bác luôn cháy lên niềm tin: chiến thắng nhất định sẽ đến.
Trong một trận chiến ác liệt, bác bị thương do mảnh đạn găm vào người. Dù đau đớn, bác vẫn kiên cường bám trụ, cùng đồng đội giữ vững trận địa cho đến khi hoàn thành nhiệm vụ. Sau đó, bác được đưa đi điều trị và được công nhận là thương binh. Vết thương chiến tranh để lại trên cơ thể, nhưng không thể làm phai mờ ý chí và tinh thần của người lính.
Năm 1975, khi đất nước hoàn toàn giải phóng, bác xuất ngũ trở về quê hương với cấp bậc H2. Trở lại xóm Bản Màn, bác tiếp tục cuộc sống lao động, sản xuất, tích cực tham gia các phong trào tại địa phương. Dù mang trong mình thương tật, bác vẫn luôn là tấm gương sáng về nghị lực, cần cù và tinh thần trách nhiệm.
Giờ đây, khi tuổi đã cao, bác Lý Phúc Ngôn vẫn thường kể lại cho con cháu nghe về những năm tháng “thời hoa lửa” – một thời gian khó nhưng đầy tự hào. Những câu chuyện của bác không chỉ là ký ức, mà còn là bài học quý giá về lòng yêu nước, về sự hy sinh và ý chí kiên cường của thế hệ cha anh.
Cuộc đời của bác là minh chứng sống động cho tinh thần “uống nước nhớ nguồn”, là niềm tự hào của gia đình, dòng họ và quê hương Phượng Tiến.


