Câu chuyện của Bác Cựu chiến binh Lý Phúc Trọng- xóm Đồng Muồng, xã Phượng Tiến.
Sinh năm 1949 trong một gia đình người Sán Chỉ tại xóm Đồng Muồng, xã Phượng Tiến, bác Lý Phúc Trọng lớn lên giữa núi rừng quê hương với cuộc sống còn nhiều khó khăn, thiếu thốn. Tuổi thơ của bác gắn liền với nương rẫy, với những ngày theo cha mẹ lên rừng, xuống suối. Nhưng cũng chính nơi đây đã hun đúc trong bác tinh thần yêu nước, ý chí kiên cường của người con miền núi.
Năm 1970, khi đất nước đang trong những năm tháng ác liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, chàng thanh niên Lý Phúc Trọng khi ấy vừa tròn 21 tuổi đã tình nguyện lên đường nhập ngũ. Ngày chia tay quê hương, trong ánh mắt của người mẹ già và bà con trong xóm, bác mang theo lời dặn dò giản dị mà sâu sắc: “Đi bộ đội là để giữ nước, phải sống cho xứng đáng”.
Trong quân ngũ, bác được rèn luyện trong môi trường kỷ luật nghiêm khắc, tham gia nhiều nhiệm vụ khác nhau. Những năm tháng chiến đấu gian khổ nơi chiến trường, bác cùng đồng đội phải đối mặt với bom đạn ác liệt, thiếu thốn đủ bề. Có những ngày hành quân xuyên rừng, vượt suối, ăn cơm vắt, ngủ rừng, nhưng ý chí không bao giờ lay chuyển. Tình đồng chí, đồng đội trở thành chỗ dựa vững chắc giúp bác vượt qua mọi gian nan.
Bác từng kể lại rằng, điều khiến bác nhớ nhất không phải là những trận đánh ác liệt, mà là những khoảnh khắc đồng đội kề vai sát cánh, chia nhau từng ngụm nước, từng miếng lương khô giữa chiến trường. Chính tình cảm ấy đã tiếp thêm sức mạnh để bác cùng đồng đội hoàn thành nhiệm vụ, bảo vệ từng tấc đất của Tổ quốc.
Sau ngày đất nước thống nhất, bác tiếp tục phục vụ trong quân đội cho đến năm 1978 thì xuất ngũ trở về quê hương. Rời quân ngũ, bác lại trở về với cuộc sống đời thường, tiếp tục lao động sản xuất, phát triển kinh tế gia đình. Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, nhưng phẩm chất của người lính Cụ Hồ vẫn luôn được bác giữ vững: cần cù, chịu khó, gương mẫu trong mọi phong trào tại địa phương.
Hiện nay, bác Lý Phúc Trọng được hưởng chế độ 142 của Nhà nước – một sự ghi nhận đối với những đóng góp trong thời kỳ quân ngũ. Không chỉ là chỗ dựa tinh thần cho con cháu trong gia đình, bác còn là tấm gương sáng để thế hệ trẻ trong xóm Đồng Muồng noi theo.
Câu chuyện cuộc đời bác là minh chứng cho tinh thần yêu nước, sự hy sinh thầm lặng của những người lính năm xưa – những con người đã đi qua “thời hoa lửa” với tất cả lòng dũng cảm và niềm tin son sắt vào ngày mai hòa bình.


