Câu chuyện của Bác Cựu chiến binh Ma Văn Đương- xóm Hợp Thành 2, xã Phượng Tiến.
Bác Ma Văn Đương, sinh năm 1949, người dân tộc Tày, quê ở xóm Hợp Thành 2, xã Phượng Tiến, là một trong những người con ưu tú của quê hương đã dành trọn tuổi thanh xuân cho Tổ quốc trong những năm tháng chiến tranh khốc liệt.
Năm 1968, khi vừa tròn 19 tuổi – cái tuổi đẹp nhất của đời người – bác tình nguyện lên đường nhập ngũ. Đó là thời điểm cuộc kháng chiến chống Mỹ đang ở giai đoạn ác liệt nhất. Rời bản làng thân yêu, rời mái nhà sàn đơn sơ và những nương rẫy quen thuộc, chàng trai trẻ Ma Văn Đương mang theo trong tim lòng yêu nước nồng nàn và ý chí quyết tâm chiến đấu vì độc lập, tự do của dân tộc.
Trong quân ngũ, bác được rèn luyện trong môi trường kỷ luật nghiêm khắc, nhanh chóng trưởng thành cả về ý chí lẫn bản lĩnh. Là người lính trung sĩ, bác luôn gương mẫu, kiên cường trong mọi nhiệm vụ. Những năm tháng hành quân qua rừng sâu, vượt suối, băng đèo, đối mặt với bom đạn và thiếu thốn gian khổ đã hun đúc nên một người lính vững vàng, không lùi bước trước khó khăn.
Bác từng tham gia nhiều nhiệm vụ quan trọng, góp phần bảo vệ tuyến đường, giữ vững hậu phương và chi viện cho chiến trường. Trong ký ức của bác, đó là những ngày “ăn cơm vắt, ngủ rừng”, là những đêm hành quân dưới ánh trăng lẫn tiếng máy bay gầm rú, là tình đồng chí, đồng đội keo sơn gắn bó, sẵn sàng sẻ chia từng ngụm nước, miếng lương khô.
Sau ngày đất nước thống nhất năm 1975, bác vẫn tiếp tục phục vụ trong quân đội thêm nhiều năm, góp phần giữ gìn an ninh, ổn định đất nước trong thời kỳ hậu chiến. Đến năm 1980, bác hoàn thành nghĩa vụ và trở về quê hương với cấp bậc trung sĩ.
Trở về đời thường, bác Ma Văn Đương lại trở thành một người nông dân cần cù, chịu khó, tích cực lao động sản xuất, xây dựng kinh tế gia đình. Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, bác vẫn luôn giữ vững phẩm chất “Bộ đội Cụ Hồ”, gương mẫu trong mọi phong trào tại địa phương, được bà con quý trọng.
Hiện nay, bác được hưởng chế độ theo Quyết định 142 của Chính phủ – sự ghi nhận của Đảng và Nhà nước đối với những đóng góp to lớn của những người lính năm xưa.
Câu chuyện cuộc đời bác Ma Văn Đương là minh chứng cho một thế hệ đã sống, chiến đấu và cống hiến hết mình vì Tổ quốc. Những năm tháng “thời hoa lửa” ấy tuy đã lùi xa, nhưng tinh thần và ý chí của người lính năm xưa vẫn còn mãi, trở thành tấm gương sáng cho thế hệ trẻ hôm nay noi theo.


