Câu chuyện của Bác Cựu chiến binh Ma Văn Dương - xóm Kèn Dương, xã Phượng Tiến.
Xóm Kèn Dương nằm nép mình bên triền núi xã Phượng Tiến, nơi những mái nhà sàn của đồng bào Tày quây quần bên ruộng nương và con suối nhỏ quanh năm róc rách. Ở đó, người ta vẫn nhắc đến bác Ma Văn Dương – một cựu chiến binh hiền lành, ít nói nhưng ánh mắt luôn ánh lên vẻ từng trải của những năm tháng chiến tranh.
Bác sinh năm 1956, lớn lên giữa những ngày đất nước còn chìm trong khói lửa. Tuổi thơ của bác gắn với nương ngô, ruộng lúa, những buổi theo cha lên rừng, theo mẹ xuống suối. Nhưng những câu chuyện về chiến trường, về lớp lớp thanh niên lên đường bảo vệ Tổ quốc đã âm thầm gieo vào lòng chàng trai trẻ một khát vọng lớn.
Lên đường nhập ngũ
Năm 1975, khi vừa tròn 19 tuổi, nghe tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, Ma Văn Dương xung phong nhập ngũ. Ngày lên đường, cả xóm Kèn Dương tiễn chân. Mẹ bác gói cho con trai nắm xôi, con gà luộc và dặn một câu giản dị mà khắc sâu cả đời:
“Đi mạnh khỏe, làm người lính cho xứng đáng con nhé.”
Bước chân người lính trẻ rời bản làng, mang theo cả niềm tin của gia đình, quê hương. Những ngày đầu trong quân ngũ, từ một chàng trai miền núi còn bỡ ngỡ, bác rèn luyện trong kỷ luật nghiêm khắc, học cách hành quân đường dài, học cách sống giữa đồng đội như anh em ruột thịt.
Những năm tháng nơi biên cương
Sau ngày đất nước thống nhất, nhiệm vụ của người lính vẫn chưa kết thúc. Tổ quốc cần bảo vệ từng tấc đất nơi biên giới. Bác cùng đơn vị hành quân đến vùng biên xa xôi, nơi rừng núi hiểm trở, khí hậu khắc nghiệt và thiếu thốn trăm bề.
Những đêm gác giữa rừng sâu, tiếng côn trùng rả rích, sương lạnh buốt vai áo. Có những ngày hành quân hàng chục cây số, lương khô chia nhau từng miếng nhỏ. Gian khổ là thế, nhưng điều khiến bác nhớ nhất lại là tình đồng đội.
Bác thường kể:
“Có bữa đói lắm, cả tiểu đội chỉ còn ít gạo. Mấy anh em nhường nhau từng bát cơm. Ở chiến trường, sống chết có nhau nên thương nhau lắm.”
Trong đơn vị, bác được tin tưởng giao nhiều nhiệm vụ, dần trưởng thành và được phong quân hàm Trung sĩ. Với bác, đó không chỉ là cấp bậc mà là niềm tự hào, là minh chứng cho những tháng ngày rèn luyện và cống hiến.
Ngày trở về
Năm 1980, sau 5 năm quân ngũ, bác hoàn thành nghĩa vụ và trở về quê hương. Ngày trở lại xóm Kèn Dương, con suối vẫn chảy, ruộng nương vẫn xanh, nhưng chàng trai năm nào đã trở thành người lính từng trải.
Bác lại bắt đầu cuộc sống bình dị: làm nương, trồng lúa, dựng nhà, nuôi con. Những năm tháng chiến tranh trở thành ký ức thiêng liêng được bác giữ gìn như một phần cuộc đời không thể quên. Hiện nay, bác được hưởng chế độ theo Quyết định 142 dành cho quân nhân tham gia chiến tranh bảo vệ Tổ quốc.
Ngọn lửa còn mãi
Giờ đây, trong những buổi chiều yên ả nơi bản nhỏ, bác Ma Văn Dương vẫn thường kể cho con cháu nghe về thời áo lính. Giọng bác chậm rãi, đôi khi trầm xuống, đôi khi ánh lên niềm tự hào.
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức “thời hoa lửa” vẫn sống mãi trong trái tim người trung sĩ năm xưa. Cuộc đời bác là minh chứng giản dị mà sâu sắc cho một thế hệ đã sẵn sàng rời nương rẫy, rời bản làng để bảo vệ Tổ quốc – để hôm nay quê hương được bình yên, tiếng suối Kèn Dương vẫn chảy êm đềm qua những mùa lúa chín.


