Bài viết

Câu chuyện của Bác Cựu chiến binh Ma Văn Hồi - xóm Tân Hợp, xã Phượng Tiến.

Thái Nguyên07/04/2026Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Phượng Tiến, tỉnh Thái Nguyên. + Trưởng nhóm: Đồng chí Mai Đình Tuấn – Bí thư Đoàn xã Phượng Tiến. + Thành viên: Lê Thị Giang - Ủy viên Ban Thường vụ Đoàn xã. + Thành viên: Ng (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Phượng Tiến, tỉnh Thái Nguyên)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sinh năm 1943 trong một gia đình người Tày ở xóm Tân Hợp, xã Phượng Tiến, tuổi thơ của bác Ma Văn Hồi gắn liền với nương rẫy, con suối và những mùa lúa chín vàng trên triền núi. Cuộc sống bình yên nơi bản làng tưởng như sẽ theo bác suốt đời, cho đến khi tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc vang lên giữa những năm tháng chiến tranh ác liệt.

Năm 1966, khi vừa tròn 23 tuổi, bác Hồi tình nguyện lên đường nhập ngũ. Ngày rời bản, hành trang của chàng trai người Tày khi ấy chỉ có vài bộ quần áo, chiếc khăn tay mẹ trao và lời dặn dò giản dị: “Đi giữ nước, nhớ giữ mình, con nhé.” Chính những lời mộc mạc ấy đã trở thành sức mạnh giúp bác vượt qua bao gian khó trên con đường quân ngũ.

Sau thời gian huấn luyện, bác được biên chế vào đơn vị chiến đấu tại chiến trường miền Nam. Những năm tháng hành quân xuyên rừng, băng suối, đối mặt với bom đạn kẻ thù là ký ức không thể nào quên. Bác kể rằng, có những đêm hành quân trong mưa rừng xối xả, áo quần ướt sũng, cái đói và cơn sốt rét rừng bủa vây, nhưng anh em vẫn động viên nhau bằng những câu hát, những câu chuyện quê hương. Chính tình đồng chí, đồng đội đã giúp họ vững vàng vượt qua tất cả.

Trong một trận chiến ác liệt, đơn vị của bác nhận nhiệm vụ giữ vững vị trí chốt chặn quan trọng. Bom đạn dội xuống liên hồi, đất đá tung mù mịt. Giữa làn khói lửa, bác cùng đồng đội kiên cường bám trụ, chiến đấu đến cùng. Trong trận chiến ấy, bác bị thương do mảnh đạn, nhưng vẫn cố gắng ở lại cùng đồng đội cho đến khi hoàn thành nhiệm vụ. Sau đó, bác được đưa đi điều trị và trở thành thương binh. Vết thương trên cơ thể là dấu ấn không thể phai mờ của những năm tháng chiến tranh, nhưng với bác, đó cũng là niềm tự hào vì đã góp phần nhỏ bé bảo vệ Tổ quốc.

Từ năm 1966 đến năm 1972, trải qua nhiều chiến dịch gian khổ, bác trưởng thành trong quân ngũ và được phong cấp bậc Trung sĩ. Năm 1972, bác xuất ngũ trở về quê hương trong niềm vui đoàn tụ của gia đình và bà con xóm bản.

Trở lại cuộc sống đời thường, bác Ma Văn Hồi tiếp tục phát huy phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ: cần cù, chịu khó, gương mẫu trong mọi phong trào địa phương. Dù mang trên mình vết thương chiến tranh, bác vẫn tích cực lao động sản xuất, tham gia công tác xã hội, giáo dục con cháu sống đoàn kết, yêu nước và biết trân trọng hòa bình.

Giờ đây, mỗi khi kể lại chuyện cũ, ánh mắt bác vẫn ánh lên niềm tự hào xen lẫn xúc động. Những ký ức “thời hoa lửa” đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc đời bác – một chặng đường gian khổ nhưng đầy vinh quang của người lính đã dành cả tuổi thanh xuân cho độc lập, tự do của Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn