Câu chuyện của Bác Cựu chiến binh Ma Văn Lợi- xóm Kèn Dương, xã Phượng Tiến.
Bác Ma Văn Lợi sinh năm 1960, người dân tộc Tày, lớn lên giữa núi rừng yên bình của xóm Kèn Dương, xã Phượng Tiến. Tuổi thơ của bác gắn với nương rẫy, con suối nhỏ và những buổi theo cha mẹ lên rừng kiếm củi. Nhưng khi đất nước còn nhiều khó khăn, tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc đã vang lên trong trái tim chàng thanh niên vừa tròn đôi mươi.
Năm 1980, tạm biệt bản làng, bác Lợi khoác ba lô lên đường nhập ngũ. Ngày chia tay, con đường đất đỏ dẫn ra đầu bản đông nghịt người thân, bạn bè. Mẹ bác lặng lẽ gói cho con trai nắm cơm nếp và dúi vào tay chiếc khăn tay đã sờn. Bác kể rằng, lúc bước đi, lòng vừa háo hức vừa nghẹn ngào, nhưng trên tất cả là niềm tự hào được trở thành người lính.
Những ngày đầu trong quân ngũ là chuỗi tháng ngày rèn luyện gian khổ. Từ một chàng trai quen cuộc sống núi rừng, bác phải học cách hành quân đường dài, luyện bắn súng, đào công sự, thức gác giữa đêm. Nắng cháy da, mưa dầm ướt áo, nhưng tinh thần đồng đội đã giúp bác vượt qua tất cả. Trong ký ức của bác, những bữa cơm quân đội giản dị với rau rừng, cá khô lại là những bữa ăn ngon nhất, bởi được chia sẻ trong tiếng cười và tình đồng chí.
Có những đêm hành quân, cả đơn vị đi trong im lặng giữa núi rừng. Ánh trăng mờ soi từng bước chân người lính trẻ. Bác Lợi nhớ nhất cảm giác lần đầu đứng gác giữa rừng sâu – xung quanh chỉ có tiếng côn trùng và gió thổi qua tán lá. Nỗi nhớ nhà len lỏi, nhưng ý chí người lính luôn nhắc bác rằng phía sau mình là quê hương, là gia đình đang mong chờ.
Trong đơn vị, bác được đồng đội quý mến bởi tính hiền lành, chịu khó. Dù cấp bậc hạ sĩ, bác luôn xung phong nhận việc khó, giúp đỡ anh em. Bác thường nói: “Trong quân đội, tình đồng đội là sức mạnh lớn nhất.” Chính tình cảm ấy đã giúp những người lính trẻ vượt qua gian nan, giữ vững tinh thần trong mọi hoàn cảnh.
Năm 1982, sau khi hoàn thành nghĩa vụ, bác xuất ngũ trở về quê hương. Ngày trở lại xóm Kèn Dương, con đường năm xưa vẫn vậy, chỉ có chàng trai năm nào đã trưởng thành hơn, rắn rỏi và chín chắn. Từ những tháng ngày quân ngũ, bác mang theo tinh thần kỷ luật, ý chí vượt khó để tiếp tục xây dựng cuộc sống mới.
Hôm nay, bác Ma Văn Lợi là cựu chiến binh hưởng chế độ 62, sống giản dị giữa bản làng. Mỗi khi nhắc về quãng đời quân ngũ, ánh mắt bác vẫn sáng lên niềm tự hào. Với bác, những năm tháng ấy là ký ức không thể nào quên – ký ức của tuổi trẻ đã gửi trọn cho Tổ quốc, của tình đồng đội bền chặt, và của một thời hoa lửa không bao giờ phai.


