Câu chuyện của Bác Cựu chiến binh Ma Văn Tiệu - xóm Tràng, xã Phượng Tiến.
Bác Ma Văn Tiệu sinh năm 1957 trong một gia đình người Tày tại xóm Tràng, xã Phượng Tiến. Tuổi thơ của bác gắn với những triền đồi, nương ngô, con suối nhỏ và tiếng then, tiếng đàn tính mỗi dịp hội làng. Nhưng khi vừa tròn mười tám tuổi – cái tuổi còn nhiều ước mơ dang dở – đất nước gọi tên, bác gác lại tất cả để lên đường nhập ngũ năm 1975.
Ngày tiễn con đi bộ đội, mẹ bác chỉ kịp nhét vào ba lô một nắm cơm nếp và dặn: “Đi mạnh khỏe, giữ mình, nhớ ngày về.” Câu nói giản dị ấy theo bác suốt những năm tháng quân ngũ.
Những ngày đầu trong quân ngũ
Từ chàng trai miền núi quen ruộng nương, bác Tiệu bước vào môi trường kỷ luật nghiêm khắc. Những buổi hành quân dài dằng dặc, ba lô nặng trĩu trên vai, nhiều đêm ngủ rừng, thức canh gác giữa cái lạnh thấu xương. Đôi chân phồng rộp, vai sưng tấy, nhưng chưa bao giờ bác nghĩ đến chuyện bỏ cuộc. Bác thường nói với đồng đội:
“Mình còn trẻ, chịu được gian khổ thì quê nhà mới yên.”
Tinh thần chịu khó và ý chí bền bỉ giúp bác nhanh chóng trưởng thành. Sau thời gian rèn luyện, bác được tin tưởng giao nhiệm vụ tiểu đội phó, rồi trở thành Trung sĩ.
Những tháng ngày gian khổ mà nghĩa tình
Trong ký ức bác, điều sâu sắc nhất không chỉ là gian khổ mà chính là tình đồng đội. Những bữa cơm vội vàng bên bếp lửa, chia nhau từng ngụm nước, từng mẩu lương khô. Khi một người ốm, cả đơn vị thay nhau chăm sóc. Có những đêm hành quân mưa rừng xối xả, quần áo ướt sũng, mọi người vẫn động viên nhau bằng những câu hát vang trong đêm tối.
Bác kể rằng có lần đơn vị phải hành quân xuyên rừng nhiều ngày liền. Lương thực cạn dần, ai cũng mệt lả. Nhưng khi nhìn lá cờ Tổ quốc bay trước đội hình, ai nấy lại có thêm sức mạnh. Bác hiểu rằng mình đang đi trong một hành trình lớn hơn chính bản thân – hành trình bảo vệ bình yên cho quê hương.
Ngày trở về
Năm 1980, sau 5 năm phục vụ trong quân đội, bác hoàn thành nghĩa vụ và trở về quê nhà. Ngày trở lại xóm Tràng, con đường làng vẫn đó, dòng suối vẫn chảy, nhưng bác đã là một con người khác – trưởng thành, rắn rỏi và đầy trải nghiệm.
Rời quân ngũ, bác tiếp tục lao động, xây dựng gia đình, tích cực tham gia công tác địa phương. Những năm tháng quân đội trở thành hành trang quý giá, giúp bác sống trách nhiệm, giản dị và luôn sẵn lòng giúp đỡ mọi người.
Giờ đây, khi đã bước sang tuổi xế chiều và hưởng chế độ 142, bác Tiệu vẫn thường kể lại cho con cháu nghe về một thời tuổi trẻ “thời hoa lửa”. Đó không phải là ký ức của gian khổ, mà là ký ức của lòng tự hào – tự hào vì đã góp một phần nhỏ bé của mình cho Tổ quốc.
Với bác, phần thưởng lớn nhất không phải là huân chương hay danh hiệu, mà là được sống trong hòa bình, nhìn thấy quê hương đổi thay từng ngày. Và mỗi khi nghe tiếng trẻ con cười đùa ngoài sân, bác lại mỉm cười, bởi bác biết: tuổi trẻ của mình đã được trao đi đúng nơi, đúng lúc.


