Câu chuyện của Bác Cựu chiến binh Ma Văn Tòng - xóm Tràng, xã Phượng Tiến.
Bác Ma Văn Tòng sinh năm 1956, người con dân tộc Tày của xóm Tràng, xã Phượng Tiến. Tuổi thơ của bác gắn với núi rừng, nương rẫy và những ngày tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Từ nhỏ, bác đã nghe những câu chuyện về tinh thần yêu nước, về lớp lớp thanh niên lên đường bảo vệ Tổ quốc. Những câu chuyện ấy dần nuôi dưỡng trong trái tim chàng trai trẻ Ma Văn Tòng một ước mơ giản dị mà thiêng liêng: được khoác lên mình màu áo lính.
Năm 1974, khi vừa tròn 18 tuổi, bác tình nguyện nhập ngũ. Ngày lên đường, hành trang của bác chỉ có vài bộ quần áo, lời dặn dò của cha mẹ và niềm tin sắt son vào ngày đất nước hòa bình. Từ một chàng trai miền núi còn bỡ ngỡ, bác nhanh chóng thích nghi với cuộc sống quân ngũ đầy kỷ luật và gian khổ.
Những năm tháng trong quân đội là quãng đời không thể nào quên. Bác cùng đồng đội hành quân qua nhiều vùng rừng núi, trải qua những ngày huấn luyện khắc nghiệt, thiếu thốn đủ bề. Những bữa cơm vội với rau rừng, những đêm hành quân trong mưa lạnh, những giờ phút căng thẳng nơi thao trường – tất cả đã rèn luyện cho bác ý chí kiên cường và tinh thần đồng đội sâu sắc.
Bác kể rằng, điều quý giá nhất trong đời lính không chỉ là chiến công, mà chính là tình đồng chí, đồng đội. Trong gian khó, họ chia nhau từng ngụm nước, từng miếng lương khô. Khi một người mệt, người khác sẵn sàng dìu bước. Chính tình cảm ấy đã giúp họ vượt qua mọi hiểm nguy, hoàn thành nhiệm vụ mà Tổ quốc giao phó.
Sau nhiều năm rèn luyện và cống hiến, bác được phong quân hàm Trung sĩ. Đó là niềm tự hào lớn không chỉ của riêng bác mà còn của gia đình và quê hương. Đến năm 1980, sau 6 năm phục vụ trong quân ngũ, bác hoàn thành nghĩa vụ và trở về địa phương.
Rời quân đội, bác mang theo tác phong kỷ luật và tinh thần trách nhiệm của người lính để tiếp tục xây dựng quê hương. Trên mảnh đất xóm Tràng thân thương, bác chăm chỉ lao động, nuôi dạy con cháu nên người, tích cực tham gia các phong trào của địa phương. Dù cuộc sống còn nhiều vất vả, bác luôn giữ nụ cười hiền hậu và niềm tự hào về quãng đời quân ngũ. Hiện nay, bác được hưởng chế độ 142 – sự tri ân của Nhà nước dành cho những người đã cống hiến tuổi trẻ cho Tổ quốc.
Giờ đây, khi mái tóc đã bạc, bác Ma Văn Tòng vẫn thường kể cho con cháu nghe về những năm tháng “thời hoa lửa” của mình. Những câu chuyện giản dị nhưng đầy xúc động ấy trở thành bài học quý giá về lòng yêu nước, về ý chí vượt khó và về trách nhiệm của thế hệ trẻ hôm nay.
Cuộc đời người lính của bác không chỉ là ký ức, mà còn là ngọn lửa truyền cảm hứng – ngọn lửa của niềm tin, của lòng tự hào và của tinh thần cống hiến cho quê hương, đất nước.


