Câu chuyện của Bác cựu chiến binh Mãn Hồng Hải- xóm Tân Tiến 2, xã Phượng Tiến.
Bác Mãn Hồng Hải sinh năm 1959, là người dân tộc Sán Chỉ, quê ở xóm Tân Tiến 2, xã Phượng Tiến. Lớn lên giữa núi rừng quê hương còn nhiều gian khó, tuổi thơ của bác gắn liền với nương rẫy, với những buổi theo cha mẹ lên rừng, xuống suối. Chính những năm tháng ấy đã hun đúc trong bác ý chí bền bỉ, tinh thần chịu thương chịu khó và lòng yêu quê hương sâu sắc.
Năm 1976, khi vừa tròn 17 tuổi, theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc sau những năm tháng chiến tranh ác liệt, bác tình nguyện lên đường nhập ngũ. Khoác lên mình màu áo lính, bác Hải chính thức bước vào một chặng đường mới – chặng đường của trách nhiệm, kỷ luật và gian khổ.
Những ngày đầu trong quân ngũ, chàng trai trẻ người Sán Chỉ không khỏi bỡ ngỡ. Từ cuộc sống tự do nơi bản làng, bác phải làm quen với nếp sống quân đội nghiêm ngặt, với những buổi hành quân dài dưới nắng gắt, những đêm canh gác trong giá lạnh. Nhưng bằng ý chí kiên cường, bác nhanh chóng hòa nhập, không ngừng rèn luyện để trở thành một người lính vững vàng.
Trong giai đoạn 1976–1979, đất nước tuy đã thống nhất nhưng vẫn còn nhiều nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc. Bác Hải cùng đơn vị tham gia huấn luyện, sẵn sàng chiến đấu và làm nhiệm vụ ở những địa bàn còn nhiều khó khăn. Những tháng ngày ấy, bác đã trải qua không ít gian nan: thiếu thốn lương thực, điều kiện sinh hoạt khắc nghiệt, xa gia đình, xa quê hương. Nhưng trong lòng người lính trẻ luôn cháy lên niềm tin và lòng tự hào được góp phần giữ gìn nền hòa bình vừa giành được.
Với tinh thần trách nhiệm cao và sự nỗ lực không ngừng, bác được tin tưởng giao nhiều nhiệm vụ quan trọng trong đơn vị và được phong cấp bậc hạ sĩ. Dù ở cương vị nào, bác cũng luôn hoàn thành tốt nhiệm vụ, giữ vững phẩm chất của người lính Cụ Hồ: kiên trung, giản dị, đoàn kết và hết lòng vì tập thể.
Năm 1979, bác hoàn thành nghĩa vụ quân sự, xuất ngũ trở về quê hương. Rời quân ngũ nhưng không rời lý tưởng, bác tiếp tục phát huy phẩm chất người lính trong lao động sản xuất và xây dựng cuộc sống mới. Trở về xóm Tân Tiến 2, bác tích cực tham gia các phong trào địa phương, là tấm gương sáng về ý chí vươn lên, cần cù lao động và giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc.
Câu chuyện thời hoa lửa của bác Mãn Hồng Hải tuy không có những trận đánh lớn được ghi vào sử sách, nhưng lại là minh chứng chân thực cho tinh thần cống hiến thầm lặng của biết bao người lính sau chiến tranh. Đó là những năm tháng tuổi trẻ đẹp nhất được dành trọn cho Tổ quốc – giản dị mà cao quý, lặng lẽ mà đáng tự hào.
Ngày nay, trong cuộc sống đời thường, bác vẫn luôn là người cựu chiến binh mẫu mực, giáo dục con cháu về truyền thống yêu nước, về lòng biết ơn và trách nhiệm với quê hương. Những ký ức thời quân ngũ vẫn còn đó, như ngọn lửa âm ỉ cháy, sưởi ấm và soi sáng hành trình cuộc đời bác.


