Câu chuyện của Bác Cựu chiến binh Ngô Đức Bình - xóm Tân Tiến 4, xã Phượng Tiến.
Bác Ngô Đức Bình sinh năm 1957, trong một gia đình thuần nông tại xóm Tân Tiến 4, xã Phượng Tiến. Tuổi thơ của bác gắn liền với nương rẫy, với những ngày theo cha mẹ lên rừng, xuống suối. Nhưng cũng chính những năm tháng ấy, bác lớn lên trong bối cảnh đất nước còn nhiều gian khó, chiến tranh vẫn chưa lùi xa. Năm 1975, khi vừa tròn 18 tuổi – cái tuổi đẹp nhất của đời người, bác Bình đã tình nguyện lên đường nhập ngũ. Đó cũng là thời điểm lịch sử trọng đại của dân tộc, khi đất nước bước vào giai đoạn thống nhất. Với lòng nhiệt huyết của tuổi trẻ, bác mang theo niềm tự hào và trách nhiệm của một người con quê hương, sẵn sàng cống hiến cho Tổ quốc. Những ngày đầu trong quân ngũ, bác được huấn luyện trong môi trường kỷ luật nghiêm khắc. Từ một chàng trai quen lao động chân tay, bác dần trở thành người lính vững vàng, quen với thao trường, bãi tập, với những đêm hành quân dài và những nhiệm vụ gian nan. Dù không trực tiếp tham gia vào những trận chiến lớn, nhưng những năm tháng phục vụ trong quân đội sau chiến tranh cũng đầy thử thách – từ bảo vệ biên giới, giữ gìn an ninh, đến tham gia xây dựng và củng cố lực lượng. Trong suốt 6 năm quân ngũ (1975–1981), bác Bình luôn hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao. Với tinh thần trách nhiệm cao, sự kiên trì và giản dị, bác được tin tưởng giao nhiều nhiệm vụ quan trọng trong đơn vị. Kết thúc thời gian phục vụ, bác xuất ngũ với cấp bậc hạ sĩ – một dấu mốc ghi nhận những nỗ lực không ngừng nghỉ của người lính trẻ năm nào. Trở về quê hương, bác lại trở về với cuộc sống đời thường, tiếp tục lao động sản xuất, xây dựng gia đình. Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, nhưng phẩm chất “Bộ đội Cụ Hồ” vẫn luôn được bác giữ gìn: cần cù, chịu khó, sống nghĩa tình và gương mẫu. Bác tích cực tham gia các phong trào ở địa phương, là tấm gương sáng cho thế hệ trẻ noi theo. Hiện nay, bác được hưởng chế độ theo Quyết định 142 – sự ghi nhận của Đảng và Nhà nước đối với những đóng góp thầm lặng của bác trong những năm tháng quân ngũ. Đó không chỉ là sự hỗ trợ về vật chất, mà còn là niềm tự hào, là minh chứng cho một thời tuổi trẻ đã cống hiến hết mình vì đất nước. Câu chuyện của bác Ngô Đức Bình là câu chuyện giản dị nhưng đầy ý nghĩa. Đó là hình ảnh của một thế hệ thanh niên sẵn sàng gác lại ước mơ riêng để lên đường vì Tổ quốc. Dẫu chiến tranh đã lùi xa, nhưng “thời hoa lửa” ấy vẫn luôn sống mãi trong ký ức – như một phần không thể quên của cuộc đời người lính.


