Câu chuyện của Bác Cựu chiến binh Nguyễn Thanh Bồng - xóm Tràng, xã Phượng Tiến.
Bác Nguyễn Thanh Bồng sinh năm 1954, trong một gia đình thuần nông tại xóm Tràng, xã Phượng Tiến. Tuổi thơ của bác gắn liền với nương rẫy, con suối nhỏ và những ngày theo cha mẹ lên rừng, xuống ruộng. Nhưng những năm tháng thanh bình ấy không kéo dài lâu khi đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh.
Năm 1973, khi vừa tròn 19 tuổi, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, chàng trai trẻ Nguyễn Thanh Bồng tình nguyện lên đường nhập ngũ. Ngày chia tay quê hương, hành trang của bác chỉ là vài bộ quần áo, một cuốn sổ nhỏ và lời dặn dò giản dị của mẹ: “Đi mạnh khỏe, hoàn thành nhiệm vụ rồi trở về.” Lời dặn ấy theo bác suốt những năm tháng quân ngũ.
Sau thời gian huấn luyện gian khổ, bác được biên chế vào đơn vị chiến đấu. Những ngày đầu trong quân đội, từ một chàng trai quen cuộc sống bản làng, bác phải học cách hành quân dài ngày, mang vác nặng, ngủ rừng, ăn vội, đối mặt với thiếu thốn và hiểm nguy. Nhưng chính trong gian khổ, ý chí người lính trong bác được tôi luyện từng ngày.
Trong những năm tháng phục vụ quân đội, bác cùng đồng đội trải qua nhiều chiến dịch, nhiều đêm hành quân dưới ánh trăng mờ, nhiều ngày bám trụ giữa mưa bom bão đạn. Những bữa cơm vội vàng bên giao thông hào, những lần nhường nhau ngụm nước giữa cái nóng khắc nghiệt, hay khoảnh khắc im lặng tưởng nhớ đồng đội đã ngã xuống… tất cả trở thành ký ức không thể nào quên trong cuộc đời người lính.
Bác thường kể rằng điều quý giá nhất trong quân ngũ không chỉ là chiến công mà là tình đồng chí, đồng đội. Giữa chiến trường ác liệt, họ xem nhau như anh em ruột thịt, sẵn sàng chia sẻ từng miếng lương khô, từng chiếc chăn mỏng. Chính tình cảm ấy đã giúp họ vượt qua sợ hãi, vượt qua gian khổ để hoàn thành nhiệm vụ.
Nhờ tinh thần trách nhiệm và sự nỗ lực không ngừng, bác được tin tưởng giao nhiệm vụ và phấn đấu trở thành Trung sĩ. Đó không chỉ là niềm tự hào của riêng bác mà còn là niềm tự hào của gia đình và quê hương xóm Tràng.
Năm 1977, sau bốn năm phục vụ trong quân đội, bác hoàn thành nghĩa vụ và trở về quê hương. Ngày trở về, mái nhà xưa vẫn đó, con đường làng vẫn quen, nhưng người lính năm nào đã trưởng thành hơn rất nhiều. Bác tiếp tục lao động sản xuất, xây dựng gia đình, tích cực tham gia các hoạt động địa phương, luôn giữ vững phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ.
Hôm nay, khi đã bước vào tuổi xế chiều và được hưởng chế độ 142 của Nhà nước, bác Nguyễn Thanh Bồng vẫn luôn tự hào về những năm tháng tuổi trẻ đã cống hiến cho Tổ quốc. Câu chuyện cuộc đời bác là minh chứng cho tinh thần yêu nước, lòng dũng cảm và sự hy sinh thầm lặng của thế hệ thanh niên Việt Nam thời chiến.
Những ký ức “thời hoa lửa” ấy sẽ mãi là ngọn lửa truyền cảm hứng cho con cháu mai sau về lòng yêu nước và trách nhiệm với quê hương, đất nước.


