Câu chuyện của Bác Cựu chiến binh Nguyễn Văn Hưng - xóm Tràng, xã Phượng Tiến.
Bác Nguyễn Văn Hưng sinh năm 1945 trong một gia đình người Tày ở xóm Tràng, xã Phượng Tiến. Tuổi thơ của bác gắn liền với nương rẫy, với tiếng suối chảy và những mùa lúa nếp thơm. Cuộc sống bình dị ấy đã sớm hun đúc trong bác tình yêu quê hương sâu sắc và ý thức trách nhiệm với Tổ quốc.
Năm 1971, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ đang bước vào giai đoạn ác liệt, chàng trai Nguyễn Văn Hưng tròn 26 tuổi đã tình nguyện lên đường nhập ngũ. Ngày chia tay, mẹ bác chỉ kịp gói cho con trai ít cơm nắm, dặn dò: “Đi đánh giặc rồi nhớ ngày trở về.” Lời dặn mộc mạc ấy theo bác suốt những năm tháng chiến trường.
Sau thời gian huấn luyện, bác được biên chế vào đơn vị chiến đấu ở chiến trường miền Nam. Những năm tháng trong quân ngũ là chuỗi ngày gian khổ: hành quân xuyên rừng, ngủ võng giữa đại ngàn, thiếu thốn lương thực, thuốc men. Mùa mưa, đường rừng lầy lội; mùa khô, cái nắng cháy da và những cơn sốt rét rừng hành hạ. Nhưng vượt lên tất cả là tinh thần đồng đội keo sơn và niềm tin vào ngày đất nước thống nhất.
Trong nhiều trận chiến ác liệt, bác Hưng luôn là người lính dũng cảm, trách nhiệm. Là trung sĩ, bác không chỉ hoàn thành nhiệm vụ chiến đấu mà còn động viên, dìu dắt đồng đội. Bác từng kể lại rằng có những đêm hành quân, cả tiểu đội chỉ có vài nắm gạo chia nhau, vậy mà ai cũng nhường phần ngon cho thương binh và người yếu hơn. Tình đồng chí trong khói lửa đã trở thành ký ức không thể nào quên.
Năm 1975, khi tin vui chiến thắng lan khắp các chiến trường, niềm hạnh phúc vỡ òa trong trái tim người lính. Sau 5 năm phục vụ quân đội, năm 1976 bác xuất ngũ trở về quê hương trong niềm tự hào của gia đình và bà con xóm Tràng.
Trở về đời thường, bác Hưng lại cần mẫn với ruộng nương, tích cực tham gia công tác địa phương, sống giản dị và luôn nhắc nhở con cháu về giá trị của hòa bình. Những câu chuyện chiến trường của bác trở thành bài học sống động về lòng yêu nước, tinh thần đoàn kết và ý chí vượt khó.
Giờ đây, khi tuổi đã cao, bác vẫn giữ phẩm chất người lính năm xưa: chân thành, khiêm nhường và giàu nghị lực. Những năm tháng “thời hoa lửa” của bác Nguyễn Văn Hưng mãi là niềm tự hào của gia đình và quê hương Phượng Tiến.


