Bài viết

Câu chuyện của Bác Cựu chiến binh Nguyễn Văn Lợi- xóm Cóoc, xã Phượng Tiến.

Thái Nguyên07/04/2026Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Phượng Tiến, tỉnh Thái Nguyên. + Trưởng nhóm: Đồng chí Mai Đình Tuấn – Bí thư Đoàn xã Phượng Tiến. + Thành viên: Lê Thị Giang - Ủy viên Ban Thường vụ Đoàn xã. + Thành viên: Ng (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Phượng Tiến, tỉnh Thái Nguyên)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sinh năm 1956 trong một gia đình thuần nông tại xóm Cóoc, xã Phượng Tiến, bác Nguyễn Văn Lợi lớn lên giữa núi rừng trung du bình dị. Tuổi thơ của bác gắn với nương ngô, ruộng lúa và những buổi chăn trâu trên triền đồi. Cuộc sống tuy còn nhiều thiếu thốn nhưng giàu tình làng nghĩa xóm, hun đúc trong bác tinh thần chịu thương chịu khó và lòng yêu quê hương từ rất sớm.

Năm 1979, khi vừa tròn 23 tuổi, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, bác tình nguyện lên đường nhập ngũ. Ngày chia tay, hành trang của người thanh niên là chiếc ba lô con cóc, vài bộ quần áo và lời dặn dò của cha mẹ: “Đi bộ đội là đi giữ nước, phải sống xứng đáng với quê hương.” Chính những lời giản dị ấy đã trở thành động lực để bác vững bước trong những năm tháng quân ngũ.

Những ngày đầu trong quân đội là chuỗi ngày rèn luyện gian khổ. Từ một chàng trai quen với nương rẫy, bác phải làm quen với kỷ luật thép, hành quân đường dài, huấn luyện bắn súng, đào công sự. Nắng cháy da, mưa rừng tê tái, nhưng tinh thần đồng đội đã giúp bác và những người lính trẻ vượt qua tất cả. Họ cùng nhau chia sẻ từng ngụm nước, từng điếu thuốc, cùng kể cho nhau nghe chuyện quê nhà để vơi đi nỗi nhớ.

Trong những năm phục vụ quân ngũ (1979–1982), bác cùng đơn vị thực hiện nhiều nhiệm vụ nơi biên cương. Đó là những tháng ngày căng thẳng, luôn sẵn sàng chiến đấu, đối mặt với hiểm nguy bất cứ lúc nào. Bác thường kể rằng điều quý giá nhất không phải là những tấm huân chương, mà chính là tình đồng chí – thứ tình cảm được tôi luyện trong khói lửa. Nhiều đêm hành quân trong rừng sâu, anh em nắm tay nhau bước đi trong bóng tối, chỉ cần nghe tiếng gọi “đồng chí!” là đủ biết mình không hề đơn độc.

Ba năm quân ngũ trôi qua với biết bao kỷ niệm không thể nào quên. Năm 1982, bác hoàn thành nghĩa vụ và xuất ngũ với quân hàm Hạ sĩ, trở về quê hương trong niềm tự hào của gia đình và bà con xóm làng. Dù cuộc sống thời hậu chiến còn nhiều khó khăn, bác vẫn luôn giữ vững phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ: cần cù, gương mẫu, hết lòng vì gia đình và cộng đồng.

Trở về đời thường, bác tiếp tục lao động sản xuất, chăm lo xây dựng gia đình, nuôi dạy con cháu trưởng thành. Những năm tháng quân ngũ trở thành ký ức thiêng liêng, là hành trang tinh thần giúp bác sống lạc quan và trách nhiệm. Hiện nay, bác được hưởng chế độ 62 – sự tri ân của Nhà nước đối với những người đã cống hiến tuổi trẻ cho Tổ quốc.

Với thế hệ trẻ trong xóm Cóoc hôm nay, bác Nguyễn Văn Lợi không chỉ là một cựu chiến binh mà còn là tấm gương về lòng yêu nước, ý chí và nghị lực. Câu chuyện “thời hoa lửa” của bác tuy giản dị nhưng luôn nhắc nhở rằng: mỗi người lính trở về đời thường đều mang theo một phần ký ức lịch sử, góp phần làm nên hòa bình hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Câu chuyện của Bác Cựu chiến binh Nguyễn Văn Lợi- xóm Cóoc, xã Phượng Tiến. | Câu chuyện thời hoa lửa