Bài viết

Câu chuyện của Bác Cựu chiến binh Nguyễn Văn Thái- xóm Tràng, xã Phượng Tiến.

Thái Nguyên07/04/2026Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Phượng Tiến, tỉnh Thái Nguyên. + Trưởng nhóm: Đồng chí Mai Đình Tuấn – Bí thư Đoàn xã Phượng Tiến. + Thành viên: Lê Thị Giang - Ủy viên Ban Thường vụ Đoàn xã. + Thành viên: Ng (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Phượng Tiến, tỉnh Thái Nguyên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sinh năm 1936 tại xóm Tràng, xã Phượng Tiến, trong một gia đình người Tày giàu truyền thống yêu nước, bác Nguyễn Văn Thái lớn lên giữa những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Tuổi thơ của bác gắn với nương rẫy, với tiếng suối, tiếng rừng, nhưng cũng sớm thấm đẫm tinh thần cách mạng từ những câu chuyện của cha anh đi bộ đội, đi dân công hỏa tuyến.

Năm 1954, khi vừa tròn 18 tuổi – cái tuổi đẹp nhất của đời người – bác viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Ngày chia tay bản làng, mẹ bác gói cho con trai nắm cơm nếp, dặn dò giản dị: “Đi vì nước, vì dân, có gian khổ cũng phải vững lòng con nhé.” Lời dặn ấy theo bác suốt gần ba thập kỷ quân ngũ.

Những năm đầu quân ngũ, bác tham gia huấn luyện và làm nhiệm vụ bảo vệ vùng biên, giữ gìn an ninh trật tự ở nhiều địa bàn chiến lược. Cuộc sống người lính thời ấy vô cùng gian khổ: hành quân đường rừng dài ngày, thiếu thốn lương thực, thuốc men, nhưng tinh thần thì luôn vững vàng. Bác thường kể rằng, thứ quý giá nhất của người lính khi ấy chính là tình đồng đội – “chia nhau từng ngụm nước, nhường nhau từng tấm chăn”.

Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, bác cùng đơn vị tham gia nhiều nhiệm vụ khó khăn, có khi phải bám rừng hàng tháng trời. Có những đêm mưa rừng xối xả, cả đơn vị vẫn âm thầm hành quân. Có những ngày nắng cháy, người lính chỉ có lương khô và niềm tin vào ngày hòa bình phía trước. Chính trong gian khổ ấy, bác được rèn luyện bản lĩnh, trưởng thành từ một chiến sĩ trẻ thành người chỉ huy vững vàng.

Nhờ tinh thần trách nhiệm và sự tận tụy, bác từng bước trưởng thành trong quân đội, được giao nhiều nhiệm vụ quan trọng. Từ người lính trẻ năm nào, bác trở thành sĩ quan, rồi được phong quân hàm đại úy. Với bác, quân hàm không chỉ là niềm tự hào mà còn là lời nhắc nhở về trách nhiệm nặng nề với đồng đội và Tổ quốc.

Sau gần 30 năm phục vụ trong quân đội, năm 1982 bác xuất ngũ, trở về quê hương trong niềm xúc động của gia đình và bà con xóm bản. Rời quân ngũ nhưng phẩm chất “Bộ đội Cụ Hồ” vẫn luôn hiện hữu trong cuộc sống thường ngày của bác. Trở về đời thường, bác tích cực tham gia công tác địa phương, vận động bà con phát triển kinh tế, giữ gìn đoàn kết, xây dựng nếp sống mới.

Ngày nay, trong căn nhà nhỏ nơi xóm Tràng, bác Nguyễn Văn Thái vẫn thường kể cho con cháu nghe về những năm tháng “thời hoa lửa” – những năm tháng gian khổ nhưng đầy tự hào. Với con cháu trong gia đình và thế hệ trẻ trong bản, bác là tấm gương sáng về lòng yêu nước, ý chí kiên cường và tinh thần trách nhiệm.

Cuộc đời người lính của bác đã khép lại trong bình yên, nhưng những ký ức hào hùng vẫn còn mãi – như ngọn lửa truyền từ thế hệ cha anh sang lớp trẻ hôm nay, nhắc nhở rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, nước mắt và cả tuổi xuân của những người lính như bác Nguyễn Văn Thái.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn