Câu chuyện của Bác cựu chiến binh Nguyễn Văn Vững - xóm Tân Tiến 2, xã Phượng Tiến.
Bác Nguyễn Văn Vững sinh năm 1954, người dân tộc Sán Chỉ, lớn lên giữa núi rừng bình yên của xóm Tân Tiến 2, xã Phượng Tiến. Tuổi thơ của bác gắn liền với nương rẫy, với những buổi theo cha lên rừng, theo mẹ xuống suối. Nhưng cũng như bao thanh niên cùng thời, khi Tổ quốc gọi tên, bác đã sẵn sàng gác lại cuộc sống bình dị để lên đường nhập ngũ.
Năm 1972, khi vừa tròn 18 tuổi, bác Vững khoác lên mình màu áo lính. Ngày chia tay bản làng, mẹ bác lặng lẽ gói cho con nắm cơm nếp, cha chỉ dặn một câu ngắn gọn: “Đi giữ nước, phải giữ được mình mà trở về.” Lời dặn ấy theo bác suốt những năm tháng chiến trường gian khổ.
Những ngày đầu trong quân ngũ, chàng trai người Sán Chỉ còn nhiều bỡ ngỡ. Từ một người quen cầm dao phát nương, bác tập làm quen với súng đạn, hành quân, chiến đấu. Kỷ luật quân đội nghiêm khắc nhưng cũng chính là môi trường rèn giũa ý chí, giúp bác trưởng thành nhanh chóng. Với sự chăm chỉ, chịu khó và tinh thần trách nhiệm, bác được phong cấp bậc hạ sĩ.
Giai đoạn 1972–1975 là những năm tháng chiến tranh ác liệt. Bác cùng đồng đội tham gia nhiều trận đánh, hành quân qua những cánh rừng rậm, vượt suối sâu, băng qua những vùng bom đạn. Có những đêm nằm giữa rừng, tiếng bom nổ xa xa, bác lại nhớ về mái nhà sàn nơi quê hương, nơi có cha mẹ đang mong ngóng.
Bác từng kể, điều quý giá nhất trong chiến tranh không chỉ là lòng dũng cảm mà còn là tình đồng đội. Những người lính từ nhiều vùng miền khác nhau, nhưng cùng chung một lý tưởng, sẵn sàng chia nhau từng ngụm nước, từng nắm cơm. Có những lúc gian nan nhất, chính tình đồng chí ấy đã giúp bác vượt qua tất cả.
Năm 1975, khi đất nước hoàn toàn giải phóng, bác Vững hoàn thành nghĩa vụ và xuất ngũ trở về quê hương. Ngày trở lại xóm Tân Tiến 2, bác không còn là chàng trai năm nào nữa mà đã trở thành một người lính từng trải, mang trong mình ký ức của những năm tháng “thời hoa lửa”.
Trở về đời thường, bác tiếp tục lao động, xây dựng gia đình, góp sức dựng xây quê hương. Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, nhưng phẩm chất người lính vẫn luôn hiện hữu trong bác: cần cù, kiên cường và giàu tình nghĩa.
Câu chuyện của bác Nguyễn Văn Vững là một phần ký ức chân thực về thế hệ thanh niên đã sống và chiến đấu hết mình vì Tổ quốc. Những năm tháng “hoa lửa” ấy đã hun đúc nên một con người bình dị mà kiên cường, để hôm nay, giữa cuộc sống yên bình, bác vẫn là tấm gương sáng cho con cháu noi theo.


