Câu chuyện của Bác cựu chiến binh Phạm Đức Nghĩa - xóm Tân Tiến 3, xã Phượng Tiến.
Bác Phạm Đức Nghĩa sinh năm 1957, trong một gia đình thuần nông tại xóm Tân Tiến 3, xã Phượng Tiến. Tuổi thơ của bác gắn liền với những ngày tháng gian khó, lớn lên giữa những năm tháng đất nước còn khói lửa chiến tranh. Khi vừa tròn 18 tuổi, mang trong mình tinh thần yêu nước và khát vọng cống hiến, năm 1975 bác lên đường nhập ngũ, bắt đầu cuộc đời người lính.
Những ngày đầu trong quân ngũ là chuỗi thử thách không dễ dàng. Từ một chàng trai nông thôn quen với ruộng đồng, bác phải thích nghi với kỷ luật nghiêm ngặt, những buổi hành quân dài, huấn luyện vất vả dưới nắng gió khắc nghiệt. Nhưng chính trong môi trường ấy, ý chí và bản lĩnh của người lính trẻ được tôi luyện ngày một vững vàng.
Thời điểm bác nhập ngũ cũng là lúc đất nước vừa bước qua giai đoạn khốc liệt của chiến tranh. Tuy không trực tiếp tham gia những trận đánh lớn, nhưng bác cùng đồng đội vẫn phải thực hiện nhiều nhiệm vụ quan trọng: bảo vệ biên giới, giữ gìn an ninh, sẵn sàng chiến đấu trong mọi tình huống. Những năm tháng ấy, gian khổ không chỉ đến từ điều kiện sinh hoạt thiếu thốn mà còn từ sự xa cách gia đình, quê hương.
Bác thường kể lại rằng, có những đêm hành quân trong rừng sâu, cái lạnh thấm vào da thịt, lương thực khan hiếm, nhưng tình đồng chí, đồng đội đã giúp mọi người vượt qua tất cả. Họ chia nhau từng ngụm nước, từng nắm cơm, động viên nhau bằng những câu chuyện quê nhà, bằng niềm tin vào ngày mai hòa bình, ấm no.
Trong suốt thời gian phục vụ trong quân đội từ năm 1975 đến năm 1984, bác Phạm Đức Nghĩa luôn hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao. Với sự cần cù, trách nhiệm và tinh thần kỷ luật cao, bác được phong cấp bậc hạ sĩ – một minh chứng cho sự nỗ lực không ngừng của người lính trẻ năm nào.
Năm 1984, bác xuất ngũ, trở về quê hương sau gần một thập kỷ gắn bó với quân ngũ. Trở lại đời thường, bác tiếp tục phát huy phẩm chất “Bộ đội Cụ Hồ”, chăm chỉ lao động sản xuất, xây dựng gia đình và góp sức vào các phong trào tại địa phương. Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, nhưng bác luôn giữ vững tinh thần lạc quan, là tấm gương cho con cháu noi theo.
Giờ đây, khi tuổi đã cao, mỗi lần nhắc lại quãng đời quân ngũ, ánh mắt bác vẫn ánh lên niềm tự hào. Những năm tháng “thời hoa lửa” không chỉ là ký ức, mà còn là hành trang quý giá, hun đúc nên một con người giàu nghị lực, sống nghĩa tình và trọn vẹn với quê hương, đất nước.


