Câu chuyện của Bác Cựu chiến binh Phạm Văn Lập- xóm Tân Tiến 4, xã Phượng Tiến.
Bác Phạm Văn Lập sinh năm 1953, trong một gia đình thuần nông tại xóm Tân Tiến 4, xã Phượng Tiến. Tuổi thơ của bác gắn liền với những ngày lên nương, xuống ruộng, cuộc sống còn nhiều khó khăn nhưng luôn đầm ấm nghĩa tình. Khi đất nước đang trong những năm tháng khốc liệt của chiến tranh, tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc đã thôi thúc chàng trai trẻ Phạm Văn Lập lên đường nhập ngũ vào năm 1972, khi vừa tròn 19 tuổi.
Những ngày đầu trong quân ngũ là chuỗi thử thách khắc nghiệt. Từ một người nông dân quen với cuốc cày, bác phải làm quen với kỷ luật thép, với hành quân dầm mưa dãi nắng, với những buổi huấn luyện gian khổ. Nhưng chính trong gian khó ấy, ý chí và lòng yêu nước của bác càng được hun đúc mạnh mẽ.
Trong những năm tháng chiến đấu ác liệt, bác Lập đã cùng đồng đội tham gia nhiều trận đánh lớn nhỏ. Bom đạn kẻ thù không làm lung lay tinh thần của người lính trẻ. Bác luôn giữ vững tinh thần dũng cảm, sẵn sàng xông pha nơi tuyến đầu. Trong một trận chiến ác liệt, bác đã bị thương do mảnh đạn găm vào cơ thể. Dù đau đớn, nhưng trong khoảnh khắc sinh tử ấy, bác vẫn kiên cường bám trụ, cùng đồng đội giữ vững trận địa.
Vết thương ấy đã khiến bác trở thành thương binh, mang theo di chứng suốt cuộc đời. Nhưng đối với bác, đó không phải là nỗi đau, mà là minh chứng cho một thời tuổi trẻ cống hiến hết mình vì độc lập, tự do của Tổ quốc.
Năm 1976, sau khi hoàn thành nghĩa vụ thiêng liêng, bác xuất ngũ trở về quê hương với cấp bậc Trung sĩ. Trở lại cuộc sống đời thường, bác tiếp tục phát huy phẩm chất “Bộ đội Cụ Hồ”, cần cù lao động, tích cực tham gia các phong trào tại địa phương, là tấm gương sáng cho con cháu noi theo.
Giờ đây, dù mái tóc đã bạc, bước chân không còn nhanh nhẹn như xưa, nhưng trong ánh mắt bác vẫn ánh lên niềm tự hào về một thời hoa lửa. Những câu chuyện của bác không chỉ là ký ức, mà còn là bài học quý giá về lòng yêu nước, về sự hy sinh thầm lặng của thế hệ đi trước.
Câu chuyện của bác Phạm Văn Lập là một bản hùng ca giản dị mà sâu sắc – nơi tuổi trẻ đã được viết nên bằng lòng dũng cảm, bằng máu và niềm tin son sắt vào ngày mai hòa bình.


