Câu chuyện của Bác cựu chiến binh Phạm Xuân Trường - xóm Tân Tiến 3, xã Phượng Tiến.
Bác Phạm Xuân Trường sinh năm 1955, trong một gia đình thuần nông tại xóm Tân Tiến 3, xã Phượng Tiến. Tuổi thơ của bác gắn liền với những cánh đồng, nương rẫy và những tháng ngày đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Lớn lên giữa gian khó nhưng giàu truyền thống yêu nước, trong lòng người thanh niên ấy luôn nung nấu khát vọng được góp sức mình bảo vệ Tổ quốc.
Năm 1972, khi vừa tròn 17 tuổi, bác Trường tình nguyện lên đường nhập ngũ. Đó là thời điểm chiến tranh đang ở giai đoạn ác liệt, bom đạn ngày đêm dội xuống khắp các chiến trường. Tạm biệt gia đình, làng xóm, bác mang theo lời dặn dò của cha mẹ và niềm tin son sắt vào ngày đất nước hòa bình.
Những ngày đầu trong quân ngũ, bác được huấn luyện trong điều kiện gian khổ nhưng đầy tinh thần đoàn kết. Từ một chàng trai nông dân, bác nhanh chóng trưởng thành, rèn luyện ý chí, kỷ luật và bản lĩnh của người lính. Với cấp bậc hạ sĩ, bác cùng đồng đội tham gia nhiều nhiệm vụ chiến đấu, hành quân qua những vùng rừng núi hiểm trở, đối mặt với thiếu thốn lương thực, thuốc men và cả sự khắc nghiệt của bom đạn kẻ thù.
Bác thường kể lại rằng, điều giúp các chiến sĩ vượt qua mọi khó khăn chính là tình đồng chí, đồng đội. Trong những lúc nguy hiểm cận kề, họ luôn kề vai sát cánh, chia nhau từng ngụm nước, từng nắm cơm, động viên nhau vững vàng nơi tuyến lửa. Có những trận đánh ác liệt, nhiều đồng đội của bác đã anh dũng hy sinh, để lại trong lòng bác những ký ức không thể nào quên.
Năm 1975, đất nước hoàn toàn giải phóng, niềm vui vỡ òa khắp mọi miền. Nhưng với bác Trường và những người lính, nhiệm vụ vẫn chưa dừng lại. Bác tiếp tục phục vụ trong quân đội thêm hai năm, góp phần ổn định tình hình sau chiến tranh, giữ gìn thành quả cách mạng.
Đến năm 1977, bác xuất ngũ trở về quê hương. Rời quân ngũ, bác lại trở về với cuộc sống đời thường, tiếp tục lao động sản xuất, xây dựng gia đình và góp sức phát triển quê hương. Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, nhưng phẩm chất người lính năm xưa vẫn luôn được bác giữ vững: cần cù, trách nhiệm và nghĩa tình.
Giờ đây, khi đã ở tuổi xế chiều, bác Phạm Xuân Trường vẫn luôn là tấm gương sáng cho thế hệ trẻ noi theo. Những câu chuyện về một thời hoa lửa mà bác kể không chỉ là ký ức, mà còn là bài học quý giá về lòng yêu nước, sự hy sinh và tinh thần kiên cường của người lính Việt Nam.
Thời gian có thể làm phai mờ nhiều thứ, nhưng ký ức về những năm tháng chiến tranh oanh liệt ấy sẽ mãi là niềm tự hào trong cuộc đời bác – một người lính đã sống trọn vẹn với Tổ quốc, với nhân dân.


