Câu chuyện của Bác Cựu chiến binh Phùng Bách Bộ - xóm Tràng, xã Phượng Tiến.
Bác Phùng Bách Bộ sinh năm 1958, người dân tộc Nùng, lớn lên giữa núi rừng xóm Tràng, xã Phượng Tiến – nơi những nếp nhà sàn nép mình bên sườn đồi và tiếng suối róc rách theo năm tháng tuổi thơ. Tuổi thơ của bác gắn với nương rẫy, với những buổi theo cha mẹ lên rừng, và những câu chuyện về Tổ quốc, về những người lính đi qua chiến tranh mà bà con trong xóm vẫn nhắc lại mỗi đêm bên bếp lửa.
Năm 1979, khi vừa tròn 21 tuổi, theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, chàng thanh niên Phùng Bách Bộ tình nguyện nhập ngũ. Ngày lên đường, hành trang của bác chỉ là chiếc ba lô vải, vài bộ quần áo và lời dặn dò giản dị của mẹ: “Đi bộ đội phải sống cho ra người con của núi rừng, giữ gìn sức khỏe và thương đồng đội như anh em ruột.”
Những năm tháng quân ngũ mở ra trước mắt bác một cuộc sống hoàn toàn khác. Từ một chàng trai quen với ruộng nương, bác bước vào môi trường kỷ luật thép, rèn luyện gian khổ. Những buổi hành quân dài xuyên rừng, những đêm trực gác giữa sương lạnh, những bữa cơm vội vàng nơi thao trường – tất cả đã tôi luyện ý chí của người lính trẻ.
Trong đơn vị, bác luôn được đồng đội quý mến bởi tính tình hiền lành, chịu khó và tinh thần trách nhiệm cao. Dù trong điều kiện khó khăn, bác vẫn sẵn sàng nhận phần việc nặng, giúp đỡ đồng đội yếu hơn. Những lúc nhớ nhà, nhớ núi rừng quê hương, bác lại cùng đồng đội hát vang những bài ca người lính, biến nỗi nhớ thành động lực để hoàn thành nhiệm vụ.
Năm tháng trôi qua, từ người lính mới bỡ ngỡ, bác trưởng thành, vững vàng trong quân ngũ và được phong cấp bậc hạ sĩ. Đó không chỉ là niềm tự hào của riêng bác mà còn là niềm tự hào của gia đình và bà con xóm Tràng nơi quê nhà.
Năm 1982, bác hoàn thành nghĩa vụ và xuất ngũ trở về quê hương. Ngày trở về, vẫn con đường đất năm xưa, vẫn mái nhà sàn thân thuộc, nhưng trong tim bác đã mang theo những ký ức không thể phai mờ của một thời hoa lửa. Bác trở lại với cuộc sống đời thường, tiếp tục lao động, xây dựng gia đình, góp sức cùng bà con phát triển quê hương.
Giờ đây, khi mái tóc đã điểm bạc, bác Phùng Bách Bộ vẫn luôn tự hào về những năm tháng quân ngũ. Với thế hệ trẻ trong xóm, bác là tấm gương về lòng yêu nước, tinh thần trách nhiệm và ý chí vượt khó. Những câu chuyện của bác bên bếp lửa vẫn được kể lại, nhắc nhở con cháu về một thời tuổi trẻ đẹp nhất – thời của lý tưởng, của hy sinh và của niềm tin son sắt vào Tổ quốc.


