Câu chuyện của Bác Cựu chiến binh Phùng Văn Yên - xóm Tân Tiến 4, xã Phượng Tiến.
Sinh năm 1937, trong một gia đình người Nùng nghèo tại xóm Tân Tiến 4, xã Phượng Tiến, tuổi thơ của bác Phùng Văn Yên gắn liền với nương rẫy, với những ngày đói no theo mùa. Lớn lên giữa những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa, bác sớm nuôi trong mình lòng yêu nước và khát vọng được góp sức bảo vệ quê hương.
Năm 1959, khi vừa tròn 22 tuổi, bác tình nguyện lên đường nhập ngũ. Ngày rời bản, hành trang của bác chỉ là vài bộ quần áo, chút gạo rang mẹ chuẩn bị và lời dặn dò giản dị: “Đi giữ nước, phải giữ mình mà trở về.” Câu nói ấy theo bác suốt những năm tháng quân ngũ đầy gian khổ.
Những năm đầu quân ngũ, bác được huấn luyện và tham gia nhiều nhiệm vụ ở các đơn vị bộ đội chủ lực. Thời kỳ ấy, điều kiện chiến đấu vô cùng thiếu thốn: ăn không đủ no, mặc không đủ ấm, hành quân xuyên rừng, băng suối trong mưa bom bão đạn. Nhưng với ý chí kiên cường của người lính, bác cùng đồng đội vẫn vượt qua tất cả.
Trong những năm chiến tranh ác liệt, bác đã tham gia nhiều chiến dịch lớn nhỏ, trực tiếp chiến đấu và chứng kiến không ít đồng đội ngã xuống. Có những đêm hành quân giữa rừng sâu, tiếng bom đạn dội về từ phía xa, bác và đồng đội chỉ biết siết chặt tay nhau để tiếp thêm dũng khí. Với bác, tình đồng chí, đồng đội chính là nguồn sức mạnh lớn nhất giúp người lính vượt qua nỗi sợ hãi.
Nhờ sự nỗ lực, tinh thần trách nhiệm cao và bản lĩnh vững vàng, bác từng bước trưởng thành trong quân ngũ. Từ một chiến sĩ trẻ, bác được tin tưởng giao nhiều nhiệm vụ quan trọng và dần được đề bạt lên cấp bậc đại úy. Dù ở cương vị nào, bác vẫn luôn giữ lối sống giản dị, gần gũi với anh em, sẵn sàng chia sẻ khó khăn với đồng đội.
Sau ngày đất nước thống nhất, bác vẫn tiếp tục phục vụ trong quân đội, tham gia bảo vệ biên giới và làm nhiệm vụ xây dựng lực lượng. Những năm tháng ấy tuy không còn tiếng súng chiến tranh ác liệt, nhưng vẫn đầy gian nan, đòi hỏi sự kiên trì và tinh thần trách nhiệm cao.
Năm 1986, sau 27 năm cống hiến cho quân đội, bác Phùng Văn Yên chính thức xuất ngũ với quân hàm đại úy. Trở về quê hương, bác tiếp tục phát huy phẩm chất “Bộ đội Cụ Hồ”, tích cực tham gia các hoạt động tại địa phương, gương mẫu trong lao động sản xuất và xây dựng đời sống mới. Với chế độ lương hưu, bác có cuộc sống ổn định, nhưng điều quý giá hơn cả là niềm tự hào về một thời tuổi trẻ đã cống hiến cho Tổ quốc.
Giờ đây, ở tuổi xế chiều, mái tóc đã bạc, nhưng mỗi khi nhắc lại những năm tháng “thời hoa lửa”, ánh mắt bác vẫn ánh lên niềm xúc động và tự hào. Câu chuyện cuộc đời bác không chỉ là ký ức riêng, mà còn là bài học quý giá cho thế hệ trẻ hôm nay – về lòng yêu nước, ý chí kiên cường và tinh thần sống có trách nhiệm với quê hương, đất nước.


