Bài viết

Câu chuyện của Bác Cựu chiến binh Trần Văn Vẻ- xóm Kèn Dương, xã Phượng Tiến.

Thái Nguyên07/04/2026Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Phượng Tiến, tỉnh Thái Nguyên. + Trưởng nhóm: Đồng chí Mai Đình Tuấn – Bí thư Đoàn xã Phượng Tiến. + Thành viên: Lê Thị Giang - Ủy viên Ban Thường vụ Đoàn xã. + Thành viên: Ng (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Phượng Tiến, tỉnh Thái Nguyên)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bác Trần Văn Vẻ sinh năm 1949 trong một gia đình người Nùng ở xóm Kèn Dương, xã Phượng Tiến. Tuổi thơ của bác gắn liền với nương ngô, ruộng lúa và những ngày theo cha mẹ lên rừng, xuống suối. Cuộc sống tuy còn nhiều thiếu thốn nhưng bình yên, cho đến khi tiếng gọi Tổ quốc vang lên trong những năm tháng chiến tranh ác liệt.

Năm 1971, khi vừa tròn 22 tuổi – độ tuổi đẹp nhất của đời người – bác Trần Văn Vẻ viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Ngày rời quê, mẹ bác lặng lẽ gói cho con trai nắm cơm nếp, cha dặn dò: “Đi vì nước thì phải sống xứng đáng với quê hương.” Lời dặn giản dị ấy theo bác suốt chặng đường quân ngũ.

Sau thời gian huấn luyện, bác được biên chế vào đơn vị chiến đấu trên chiến trường miền Nam. Những năm tháng từ 1971 đến 1975 là quãng thời gian mà bác thường gọi là “thời hoa lửa” – nơi tuổi trẻ được thử thách bằng bom đạn, gian khổ và tình đồng đội keo sơn.

Bác kể rằng những ngày hành quân, bộ đội phải đi xuyên rừng, lội suối, có khi nhiều ngày liền chỉ ăn lương khô, uống nước suối. Bom đạn rải khắp nơi, nhưng điều khiến người lính trẻ vững vàng chính là niềm tin chiến thắng. Ban ngày hành quân, ban đêm đào công sự, sẵn sàng chiến đấu. Có những trận đánh kéo dài suốt nhiều giờ, khói súng mù mịt, nhưng anh em vẫn động viên nhau: “Còn người là còn trận địa.”

Trong một trận đánh ác liệt, đơn vị của bác bị địch phản kích dữ dội. Nhiều đồng đội bị thương, tuyến liên lạc bị gián đoạn. Khi đó, bác – lúc ấy là chiến sĩ trẻ – đã xung phong cùng tổ chiến đấu giữ vững vị trí, bảo vệ đường tiếp tế cho đơn vị. Sau trận đánh, dù mệt lả, bác vẫn cùng đồng đội cáng thương binh về tuyến sau. Chính tinh thần trách nhiệm và dũng cảm ấy đã giúp bác trưởng thành, được tin tưởng giao nhiệm vụ và sau này được phong quân hàm Trung sĩ.

Điều bác nhớ nhất không chỉ là những trận đánh, mà còn là tình đồng đội. Trong gian khổ, họ chia nhau từng ngụm nước, từng mẩu lương khô; khi có thư nhà, cả tiểu đội chuyền tay nhau đọc như nhận tin vui chung. Có người đã nằm lại nơi chiến trường, để những người còn sống tiếp tục bước đi và mang theo ký ức không thể nào quên.

Năm 1975, ngày đất nước hoàn toàn giải phóng, bác Trần Văn Vẻ lặng lẽ đứng giữa đồng đội, trong lòng trào dâng niềm xúc động. Bốn năm quân ngũ đã để lại biết bao kỷ niệm, mất mát và cả niềm tự hào. Bác xuất ngũ trở về quê hương, mang theo quân hàm Trung sĩ và niềm vui chiến thắng.

Trở lại xóm Kèn Dương, bác tiếp tục cuộc sống lao động giản dị như bao người dân khác. Những ngày tháng chiến tranh trở thành ký ức thiêng liêng, được bác kể lại cho con cháu như một bài học về lòng yêu nước, ý chí và trách nhiệm.

Giờ đây, khi đã bước qua nhiều mùa rẫy, bác vẫn luôn tự hào vì đã dành trọn tuổi trẻ cho Tổ quốc. Câu chuyện “thời hoa lửa” của bác Trần Văn Vẻ không chỉ là ký ức riêng của một người lính, mà còn là biểu tượng cho thế hệ thanh niên Việt Nam sẵn sàng hy sinh vì độc lập, tự do của đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn