Câu chuyện của Bác Cựu chiến binh Triệu Ngọc Tân - xóm Cóoc, xã Phượng Tiến.
Bác Triệu Ngọc Tân sinh năm 1959, người dân tộc Nùng, quê ở xóm Cóoc, xã Phượng Tiến – vùng quê yên bình giữa núi rừng. Tuổi thơ của bác gắn liền với nương ngô, ruộng lúa, với tiếng suối róc rách và những buổi theo cha mẹ lên rẫy. Cuộc sống tuy còn nhiều khó khăn nhưng luôn ấm áp tình làng nghĩa xóm.
Năm 1978, khi vừa tròn 19 tuổi, theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, bác viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Ngày lên đường, hành trang của chàng trai trẻ chỉ là vài bộ quần áo, chiếc ba lô con cóc và lời dặn dò giản dị của gia đình: “Đi mạnh giỏi, hoàn thành nhiệm vụ rồi trở về.” Ánh mắt người mẹ tiễn con hôm ấy vừa tự hào vừa lo lắng, trở thành ký ức không bao giờ phai trong lòng bác.
Những ngày đầu trong quân ngũ, từ một chàng trai quen cuộc sống miền núi, bác phải làm quen với kỷ luật nghiêm ngặt, những buổi hành quân dài, những đêm gác lạnh. Gian khổ là vậy, nhưng chính trong môi trường ấy, bác trưởng thành từng ngày. Tình đồng chí, đồng đội đã giúp những người lính trẻ vượt qua nỗi nhớ nhà và mọi khó khăn.
Trong những năm tháng phục vụ quân đội (1978–1982), bác cùng đơn vị thực hiện nhiệm vụ bảo vệ biên giới và giữ gìn sự bình yên cho Tổ quốc. Những chuyến hành quân dài qua rừng sâu, những đêm trực chiến giữa sương lạnh vùng biên… tất cả đã trở thành ký ức không thể nào quên. Là người lính mang quân hàm Hạ sĩ, bác luôn gương mẫu, trách nhiệm, sẵn sàng nhận nhiệm vụ khó khăn.
Bác thường kể rằng: điều quý giá nhất trong quân ngũ không chỉ là những tấm huân chương hay kỷ niệm, mà chính là tình đồng đội. Đó là khi chia nhau từng ngụm nước, miếng lương khô; là lúc sát cánh bên nhau trong những giờ phút căng thẳng nhất. Tình cảm ấy theo bác suốt cuộc đời, trở thành niềm tự hào và ký ức thiêng liêng.
Năm 1982, hoàn thành nghĩa vụ, bác xuất ngũ trở về quê hương. Rời quân ngũ, bác lại trở về với ruộng nương, với cuộc sống lao động thường nhật. Phát huy phẩm chất “Bộ đội Cụ Hồ”, bác luôn gương mẫu trong công việc, tích cực tham gia các phong trào ở địa phương, xây dựng gia đình ấm no, hạnh phúc. Những câu chuyện về thời quân ngũ của bác trở thành bài học quý cho thế hệ trẻ trong xóm, trong xã.
Giờ đây, bác được hưởng chế độ 142, như sự ghi nhận của Đảng và Nhà nước đối với những năm tháng cống hiến. Dù thời gian đã trôi qua, ký ức về một thời tuổi trẻ “hoa lửa” vẫn luôn rực sáng trong trái tim người cựu chiến binh.
Câu chuyện của bác Triệu Ngọc Tân là minh chứng cho lòng yêu nước, tinh thần trách nhiệm và sự hy sinh thầm lặng của thế hệ cha anh – những người đã góp phần giữ gìn bình yên cho Tổ quốc để hôm nay quê hương được thanh bình, no ấm.


