Câu chuyện của Bác Cựu chiến binh Trương Văn Thách - xóm Tân Tiến 4, xã Phượng Tiến.
ác Trương Văn Thách sinh năm 1958, trong một gia đình nông dân giản dị tại xóm Tân Tiến 4, xã Phượng Tiến. Tuổi thơ của bác gắn liền với những cánh đồng quê, với những buổi chăn trâu, cắt cỏ và phụ giúp gia đình. Nhưng cũng như bao thanh niên cùng thời, lớn lên trong giai đoạn đất nước còn nhiều biến động, bác sớm nuôi trong mình tinh thần yêu nước và khát vọng được cống hiến.
Năm 1977, khi vừa tròn 19 tuổi, bác tình nguyện lên đường nhập ngũ. Ngày rời quê, hành trang của bác không chỉ là vài bộ quần áo đơn sơ mà còn là niềm tin, lòng quyết tâm và lời dặn dò của gia đình. Những ngày đầu trong quân ngũ là chuỗi ngày gian nan: huấn luyện vất vả, kỷ luật nghiêm khắc, cuộc sống còn nhiều thiếu thốn. Nhưng chính trong môi trường ấy, bác đã rèn luyện được ý chí kiên cường và tinh thần đồng đội sâu sắc.
Trong những năm phục vụ quân đội (1977–1981), bác tham gia bảo vệ Tổ quốc trong giai đoạn đất nước vừa thống nhất nhưng vẫn còn nhiều khó khăn, thử thách. Là một người lính cấp bậc hạ sĩ, bác luôn hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao, không quản ngại gian khổ, sẵn sàng nhận những nhiệm vụ khó. Những đêm hành quân trong rừng sâu, những ngày trực gác giữa thời tiết khắc nghiệt, hay những lúc đối mặt với hiểm nguy—tất cả đã trở thành ký ức không thể nào quên trong cuộc đời người lính.
Điều bác nhớ nhất không chỉ là gian khổ mà còn là tình đồng chí, đồng đội. Trong những lúc khó khăn nhất, họ luôn kề vai sát cánh, chia nhau từng ngụm nước, từng nắm cơm. Chính tình cảm ấy đã giúp bác và đồng đội vượt qua mọi thử thách, hoàn thành nhiệm vụ thiêng liêng với Tổ quốc.
Năm 1981, bác xuất ngũ trở về quê hương. Rời quân ngũ, bác tiếp tục phát huy phẩm chất “Bộ đội Cụ Hồ”, tích cực lao động sản xuất, xây dựng gia đình và đóng góp cho địa phương. Dù cuộc sống đời thường còn nhiều vất vả, nhưng bác luôn giữ vững tinh thần lạc quan, gương mẫu, là tấm gương cho con cháu noi theo.
Hiện nay, bác Trương Văn Thách được hưởng chế độ theo Quyết định 62 của Chính phủ—một sự ghi nhận xứng đáng cho những năm tháng cống hiến thầm lặng của bác. Với bà con lối xóm, bác không chỉ là một cựu chiến binh mà còn là người kể chuyện, truyền lại những ký ức “thời hoa lửa” đầy tự hào cho thế hệ trẻ.
Câu chuyện của bác là minh chứng cho một thế hệ thanh niên đã sống, chiến đấu và hy sinh tuổi trẻ vì Tổ quốc. Dù thời gian đã qua đi, nhưng những ký ức ấy vẫn mãi là niềm tự hào, là ngọn lửa truyền thống được giữ gìn và tiếp nối qua nhiều thế hệ.


