Podcast

Câu chuyện của Bác Thanh niên xung phong Dương Thị Bách - xóm Tân Tiến 3, xã Phượng Tiến.

Thái Nguyên07/04/2026Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Phượng Tiến, tỉnh Thái Nguyên. + Trưởng nhóm: Đồng chí Mai Đình Tuấn – Bí thư Đoàn xã Phượng Tiến. + Thành viên: Lê Thị Giang - Ủy viên Ban Thường vụ Đoàn xã. + Thành viên: Ng (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Phượng Tiến, tỉnh Thái Nguyên)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Câu chuyện của Bác Thanh niên xung phong Dương Thị Bách - xóm Tân Tiến 3, xã Phượng Tiến.

Những năm tháng chiến tranh ác liệt đã lùi xa, nhưng ký ức về một thời “hoa lửa” vẫn còn vẹn nguyên trong tâm trí bác Dương Thị Bách – người nữ thanh niên xung phong giản dị của xóm Tân Tiến 3, xã Phượng Tiến. Đó là quãng đời tuổi trẻ mà bác luôn nhắc đến với niềm tự hào xen lẫn xúc động.

Sinh ra và lớn lên trong những năm đất nước còn chia cắt, khi Tổ quốc gọi tên, cô gái Dương Thị Bách khi ấy mới đôi mươi đã không ngần ngại viết đơn tình nguyện tham gia lực lượng Thanh niên xung phong. Rời mái nhà thân thương, rời ruộng đồng quê hương, bác cùng đồng đội lên đường làm nhiệm vụ với hành trang là lòng yêu nước và ý chí kiên cường.

Những năm tháng ở tuyến lửa, công việc của bác và đồng đội vô cùng gian khổ: mở đường, san lấp hố bom, tải đạn, vận chuyển lương thực, đảm bảo mạch máu giao thông luôn thông suốt. Bom đạn kẻ thù dội xuống ngày đêm, có những lúc đất đá rung chuyển, khói lửa mù trời, nhưng những cô gái thanh niên xung phong vẫn kiên cường bám trụ. Có những đêm mưa bom, vừa san đường xong, chưa kịp nghỉ đã lại tiếp tục lao vào công việc, bởi phía trước là những đoàn xe cần được thông đường để chi viện cho chiến trường.

Bác kể lại, có những lúc hiểm nguy cận kề, chứng kiến đồng đội bị thương, thậm chí có người mãi mãi nằm lại nơi tuyến lửa, trái tim bác thắt lại. Nhưng chính sự hy sinh ấy càng thôi thúc bác và đồng đội phải mạnh mẽ hơn, kiên cường hơn để hoàn thành nhiệm vụ. “Sợ thì ai cũng sợ, nhưng nghĩ đến đất nước, đến độc lập tự do, là lại quên hết”, bác chia sẻ giản dị.

Trong ký ức của bác, những năm tháng ấy không chỉ có gian khổ mà còn chan chứa tình đồng chí, đồng đội. Họ chia nhau từng ngụm nước, từng nắm cơm, động viên nhau vượt qua khó khăn. Những câu hát vang lên giữa núi rừng, giữa tiếng bom rơi như tiếp thêm sức mạnh để họ vững vàng nơi tuyến đầu.

Hòa bình lập lại, bác trở về quê hương Phượng Tiến, mang theo những kỷ niệm không thể nào quên của một thời tuổi trẻ. Trở lại cuộc sống đời thường, bác tiếp tục lao động, xây dựng gia đình, nuôi dạy con cháu trưởng thành, sống nghĩa tình và gương mẫu. Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, nhưng trong bác luôn ánh lên niềm tự hào về những năm tháng đã cống hiến cho Tổ quốc.

Giờ đây, khi mái tóc đã bạc, bước chân không còn nhanh nhẹn như xưa, nhưng mỗi khi nhắc lại “thời hoa lửa”, ánh mắt bác Dương Thị Bách vẫn sáng lên. Đó không chỉ là ký ức, mà còn là minh chứng sống động cho một thế hệ thanh niên xung phong anh dũng, sẵn sàng hy sinh vì độc lập, tự do của dân tộc.

Câu chuyện của bác là lời nhắc nhở thế hệ hôm nay về giá trị của hòa bình, về trách nhiệm tiếp nối truyền thống, sống xứng đáng với những hy sinh của cha anh đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn