Bài viết

Câu chuyện của Bác Thanh niên xung phong Nguyễn Thị Hợi- xóm Tân Tiến 1, xã Phượng Tiến.

Thái Nguyên07/04/2026Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Phượng Tiến, tỉnh Thái Nguyên. + Trưởng nhóm: Đồng chí Mai Đình Tuấn – Bí thư Đoàn xã Phượng Tiến. + Thành viên: Lê Thị Giang - Ủy viên Ban Thường vụ Đoàn xã. + Thành viên: Ng (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Phượng Tiến, tỉnh Thái Nguyên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

rong ký ức của những năm tháng kháng chiến gian khổ mà hào hùng, hình ảnh những nữ thanh niên xung phong luôn hiện lên như những bông hoa kiên cường giữa mưa bom bão đạn. Bác Nguyễn Thị Hợi – người con của xóm Tân Tiến 1, xã Phượng Tiến – chính là một trong những bông hoa như thế.

Sinh năm 1947, khi đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, tuổi thơ của bác Hợi gắn liền với những thiếu thốn, vất vả. Mới 16 tuổi, theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, năm 1963 bác đã tình nguyện gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong. Đó là độ tuổi mà nhiều người còn đang ngồi trên ghế nhà trường, nhưng bác đã sớm rời quê hương, khoác ba lô lên đường, mang theo nhiệt huyết và lòng yêu nước cháy bỏng.

Trong những năm tháng phục vụ từ 1963 đến 1966, bác cùng đồng đội đảm nhận nhiều nhiệm vụ quan trọng: mở đường, san lấp hố bom, vận chuyển lương thực, đạn dược, đảm bảo giao thông thông suốt cho các tuyến chi viện ra tiền tuyến. Công việc nặng nhọc, hiểm nguy luôn rình rập. Những trận bom bất ngờ có thể ập đến bất cứ lúc nào, đất đá vùi lấp, khói bụi mù trời. Nhưng vượt lên tất cả, bác và đồng đội vẫn kiên cường bám trụ, “tim có thể ngừng đập nhưng đường không thể tắc”.

Có những đêm không ngủ, bác cùng đơn vị tranh thủ sửa đường dưới ánh trăng mờ, tay cuốc tay xẻng không ngừng nghỉ. Có những ngày mưa rừng xối xả, bùn đất ngập đến đầu gối, nhưng bước chân vẫn không chùn lại. Tình đồng chí, đồng đội trong gian khó càng trở nên gắn bó, thiêng liêng – họ vừa là đồng đội, vừa là người thân, sẵn sàng che chở, sẻ chia cho nhau từng miếng cơm, ngụm nước.

Ba năm trong quân ngũ tuy không dài, nhưng đã để lại trong cuộc đời bác Hợi những dấu ấn không thể phai mờ. Đó là quãng thời gian của tuổi trẻ dâng hiến trọn vẹn cho Tổ quốc, là niềm tự hào mà bác luôn gìn giữ.

Năm 1966, bác xuất ngũ, trở về quê hương, tiếp tục cuộc sống lao động sản xuất, xây dựng gia đình và góp phần vào sự phát triển của địa phương. Dù đã rời xa chiến trường, nhưng tinh thần của người thanh niên xung phong năm xưa vẫn luôn hiện hữu trong bác: cần cù, trách nhiệm, gương mẫu trong mọi phong trào của xóm, của xã.

Giờ đây, khi tuổi đã cao, mỗi lần nhắc lại “thời hoa lửa”, ánh mắt bác Hợi vẫn ánh lên niềm xúc động và tự hào. Những ký ức ấy không chỉ là câu chuyện của riêng bác, mà còn là minh chứng sống động cho một thế hệ đã không tiếc tuổi xuân, góp phần làm nên độc lập, tự do cho đất nước.

Câu chuyện của bác Nguyễn Thị Hợi là ngọn lửa truyền thống, tiếp thêm động lực cho thế hệ hôm nay và mai sau – sống có lý tưởng, biết cống hiến và trân trọng hòa bình mà cha ông đã đánh đổi bằng cả máu xương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn