Câu chuyện của em Trần Nguyên Giang
Tháng 2 năm 1979, khi chiến sự bùng nổ, bản tôi chỉ cách biên giới vài cây số. Pháo rơi xuống cả ruộng lúa và nhà sàn.
Chúng tôi sơ tán người già và trẻ nhỏ vào hang núi. Phụ nữ trong bản thay nhau nấu cơm cho bộ đội, dẫn đường qua những lối mòn quen thuộc.
Có một đêm, tôi cùng mấy chị em gùi gạo lên chốt. Đường tối om, chỉ nghe tiếng pháo vọng xa. Bất ngờ một loạt đạn cối rơi xuống gần đó. Đất đá văng tung tóe. Chúng tôi nằm rạp xuống đất, tim đập thình thịch.
Sáng hôm sau, một chiến sĩ trẻ nắm tay tôi nói:
“Có bà con ở đây, chúng tôi yên tâm lắm.”
Câu nói ấy khiến tôi rưng rưng. Chúng tôi không cầm súng, nhưng chúng tôi giữ đất bằng cách của mình.
Sau chiến tranh, bản làng tan hoang. Nhưng chúng tôi không rời đi. Chúng tôi dựng lại nhà trên nền cũ, trồng lại lúa trên ruộng cũ. Vì đất này là của cha ông để lại.


