Cựu Thanh niên xung phong

Câu chuyện của em Trần Thị Phương Anh

Đường Trường Sơn - những bước chân trong mưa bom

Ninh Bình28/04/2026Trần Thị Phương Anh (đoàn xã Vụ Bản)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi tên là Phạm Thị Mận, thanh niên xung phong trên tuyến đường Trường Sơn năm 1968.

Khi rời quê vào chiến trường, tôi mới 19 tuổi. Công việc của chúng tôi là mở đường, san lấp hố bom, đảm bảo tuyến vận tải thông suốt cho xe ra tiền tuyến.

Ban ngày, máy bay Mỹ quần thảo. Hễ nghe tiếng động cơ từ xa, cả tổ lại lao xuống hầm. Bom nổ xong, chúng tôi lại chạy lên mặt đường, cuốc xẻng trên vai.

Có hôm vừa san lấp xong một hố bom thì máy bay quay lại. Đất đá bắn tung tóe. Một người bạn thân của tôi – Hòa – bị sức ép hất văng. Khi chúng tôi chạy tới, Hòa đã không còn thở nữa.

Đêm xuống là lúc xe vận tải nối đuôi nhau vượt dốc. Chúng tôi cầm đèn pin che kín ánh sáng, đứng hai bên đường dẫn xe qua những đoạn nguy hiểm. Tiếng động cơ hòa cùng tiếng côn trùng rừng núi.

Mùa mưa Trường Sơn thật khắc nghiệt. Đường trơn như đổ mỡ. Có những đêm lạnh run, quần áo ướt sũng, nhưng ai cũng động viên nhau: “Xe qua được là vui rồi.”

Một lần, tôi bị sốt rét ác tính. Toàn thân run bần bật, môi tím tái. Đồng đội thay nhau chăm sóc, nấu cho tôi bát cháo loãng. Tôi nghĩ: nếu mình gục ngã lúc này, ai sẽ thay mình đứng bên cung đường ấy?

Chúng tôi đã đi qua những năm tháng thanh xuân như thế – không phấn son, không tiếng nhạc, chỉ có mưa rừng và bom đạn. Nhưng chưa bao giờ tôi hối tiếc.

Ngày đất nước thống nhất năm 1975, tôi khóc rất nhiều. Tôi khóc cho Hòa, cho những người mãi mãi nằm lại dọc Trường Sơn.

Bây giờ mỗi lần nghe bài hát về Trường Sơn, tim tôi vẫn rung lên. Tôi đã để lại tuổi 20 nơi ấy – nhưng cũng chính nơi ấy đã cho tôi hiểu thế nào là lý tưởng và tình đồng đội.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn