CÂU CHUYỆN CỦA MỘT CỰU BINH THÀNH CỔ
CÂU CHUYỆN CỦA MỘT CỰU BINH THÀNH CỔ
Vào Thành Cổ chiến đấu được hơn một tuần, một hôm vừa ra trận địa bắn cối chi viện cho đại đội chiến đấu vừa về đến hầm thì Khán liên lạc đại đội chạy sang bảo: " Tuyến ơi sang Chính trị viên gặp". Mình sang hầm anh Thụy chính trị viên đại đội bên kia đường 1A. Gặp mình anh bảo ngay: Cấp ủy đã họp, đồng ý để Tuyến làm đơn xin vào Đảng vì Tuyến chiến đấu dũng cảm, lý lịch trong sạch". Thực chất mình chỉ nghỉ chiến đấu là lý tưởng của Đoàn viên thanh niên lao động Việt Nam, chết thì thôi, sống thì về đi học đại học, chứ cũng không có động cơ vào Đảng. Thế rồi anh Vĩnh chi ủy viên đưa cho một lá đơn của một đồng chí vào đảng trước để làm mẫu, mình xé tờ giấy trong quyển sổ tay chuyên chép những bài thơ hay viết đơn nộp cho Chính trị viên và về lại hầm nghỉ. Chúng tôi thời ấy suy nghĩ và hành động đơn giản như vậy. Coi cái chết nhẹ như lông hồng, không đắn đo suy nghĩ thiệt hơn. Đúng là yêu nước nồng nàn. Chiến đấu Thành Cổ thì có nhiều chuyện để kể, ác liệt thì không nói hết, khổ vô cùng nhưng chẳng ai kêu ca. Nhớ nhất có 20 ngày chuyên ăn lương khô. Thời ấy lương khô Liên Xô, Trung Quốc ngon lắm nhg ăn nhiều phát ngán. Lương khô ăn thanh, lương khô dã nhỏ để ăn kiểu ăn chè. Chán lắm. Rất may một hôm lụt to, nước trên sông Ba Lòng chảy về sông Thạch Hãn có trôi theo một bao gạo 90kg trong có bao nylon dạt vào bờ, anh em chia cho mỗi tiểu đội dăm bảy ký, nấu ăn với nước chấm và bột cá ngon đáo để.
Muỗi thì như trấu, nằm ngồi đều dùng thuốc muỗi Mỹ bôi hết tất cả những nơi hở áo quần, chỉ trừ mặt. Nhiều chuyện lắm mọi người ạ. Khổ nhất là hy sinh không lấy được xác đ.đội, ai chết trong hầm thì để trong hầm, chỉ có bị thương là cáng về bệnh viện giả chiến dưới tầng ngầm dinh Tỉnh trưởng sơ cứu rồi tối cáng ra bờ sông thuyền máy chở về tuyến sau đi viện. Nhớ có lần cáng bạn Hậu bị thương lên Dinh tỉnh trưởng. Dọc đường bị pháo cay của địch, mình và Chuẩn cay phát khóc, mình lấy khăn mùi xoa nhổ nước bọt dụi vẫn cay, đái ra khăn lau vẫn cay, may một lúc sau khói cay tản mất. Ra hỏi Hậu mày bị cay không, nó khò khè bảo không. Thực chất nó bị thương nhắm mắt nên chất cay không vào. Bây giờ nó vẫn đang khỏe mạnh. Nó năm nay 74 tuổi. Những người mình nêu tên trong này nay a Thụy ở TP Vĩnh Yên, a Vĩnh và Chuẩn ở Nam Đàn Nghệ An, Hậu ở Cẩm Bình Hà Tĩnh, mình ở TP Hà Tĩnh, Khán đã mất 2 năm.


