Cựu chiến binh

câu chuyện của ông Sáu - Thương binh

Hải Phòng23/01/2026Đoàn xã Hà Đông (Đoàn xã Hà Đông)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Sáu mất một chân từ năm hai mươi ba tuổi. Người trong xóm quen gọi ông là ông Sáu thương binh, còn ông thì hay cười xòa:
– Còn sống là may rồi, mất một chút không sao.

Nhưng chỉ có ông biết, cái “một chút” đó đã đổi cả cuộc đời mình.

Ngày ông trở về quê, chiếc xe khách dừng trước đầu làng. Ông chống nạng bước xuống, balô cũ vắt chéo vai. Má ông đứng đó từ sớm, nhìn thấy con thì khựng lại. Bà không chạy tới, chỉ đứng yên, hai tay run run.

Ông Sáu cười trước:
– Con về rồi nè má.

Má ông sờ vào vai con, rồi nhìn xuống chiếc chân gỗ:
– Đau không con?

Ông lắc đầu:
– Hết đau rồi má. Hồi ở ngoài kia mới đau.

Bà quay mặt đi, nước mắt rơi thấm vào vạt áo nâu.

Vết thương của ông là từ một trận đánh ác liệt. Khi đơn vị rút lui, ông bị mảnh pháo găm nát chân. Anh em cáng ông đi suốt đêm. Có lúc ông nói đứt quãng:
– Để… để tui lại… mấy anh đi đi…

Anh Tám, tiểu đội trưởng, gắt lên:
– Im! Còn thở là còn mang về!

Đến trạm quân y, bác sĩ nhìn rồi lắc đầu:
– Phải cắt thôi. Giữ không được.

Ông Sáu quay mặt vào tường. Không khóc. Chỉ hỏi:
– Cắt rồi… tui còn đánh giặc được không?

Bác sĩ im lặng một giây, rồi đáp:
– Đánh theo cách khác.

Câu nói đó, ông nhớ hoài.

Những ngày đầu ở quê, ông Sáu thấy mình vô dụng. Đi vài bước là mệt. Trời mưa, chân gỗ trơn trượt, ông ngã trước sân. Thằng cháu chạy ra đỡ:
– Cậu có sao không?

Ông cáu:
– Tránh ra! Để cậu tự đứng!

Nhưng ông đứng không nổi.

Tối đó, ông ngồi trong nhà, lưng quay ra cửa. Má ông mang bát cơm vào:
– Ăn đi con, nguội hết rồi.

Ông đẩy bát ra:
– Con ăn không vô.

Má ông đặt bát xuống, ngồi cạnh:
– Hồi con còn nhỏ, té trầy đầu gối cũng la trời. Giờ đau vậy mà con im lặng… má xót lắm.

Ông cúi đầu. Lần đầu tiên từ ngày mất chân, ông khóc.

Thời gian trôi, ông tập đi lại. Từng bước một. Ngã rồi đứng dậy. Có lần ông quăng cây nạng, thở hổn hển:
– Tui không làm được đâu!

Ông Ba hàng xóm, cũng là cựu binh, nói chậm rãi:
– Mày còn sống, còn thở. Vậy là làm được rồi.

Sau đó, ông Sáu xin làm bảo vệ cho hợp tác xã. Công việc nhẹ, lương ít. Có người xì xào:
– Thương binh thì làm được gì.

Ông nghe, cười:
– Làm được chớ. Canh cho người ta ngủ yên là được rồi.

Đêm đêm, ông ngồi gác, nghe gió thổi qua hàng tre. Có lúc ký ức ùa về: tiếng nổ, tiếng gọi nhau trong khói lửa. Ông đặt tay lên chân gỗ, nói thầm:
– Mấy anh nằm lại… tui sống tiếp phần của mấy anh nghen.

Một chiều, thằng nhỏ trong xóm hỏi:
– Ông ơi, ông có buồn vì mất chân không?

Ông Sáu suy nghĩ rồi đáp:
– Buồn chứ. Nhưng nếu chọn lại, ông vẫn đi. Vì có những thứ… phải đánh đổi.

– Đổi cái gì hả ông?

Ông xoa đầu nó:
– Đổi một phần thân thể, để người khác được sống trọn vẹn.

Thằng nhỏ không hiểu hết, nhưng nó im lặng rất lâu.

Giờ ông Sáu đã già. Chân gỗ mòn theo năm tháng. Nhưng mỗi sáng, ông vẫn quét sân, tưới mấy chậu hoa trước nhà.

Người ta nhìn ông, thấy một thương binh bình thường.

Còn ông, mỗi ngày sống yên bình, không tiếng súng, không mất mát thêm lần nào nữa – với ông, đó đã là chiến thắng lớn nhất của đời mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn