Cựu chiến binh

Câu chuyện của Trần Khắc Gia Bảo

những ngày giữ điểm cao 1509 – Vị Xuyên 1984

Ninh Bình10/05/2026Trần Khắc Gia Bảo (đoàn xã Vụ bản)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi tên là Nguyễn Văn Hùng, sinh năm 1963, quê ở huyện Vụ Bản, tỉnh Nam Định. Tháng 3 năm 1982, tôi nhập ngũ. Đến đầu năm 1984, tôi được điều động lên mặt trận Vị Xuyên, tỉnh Hà Giang.

Khi ấy tôi mới 21 tuổi.

Điểm cao 1509 – nơi đơn vị tôi chốt giữ – là một trong những vị trí ác liệt nhất. Núi đá tai mèo sắc nhọn, đất ít hơn đá. Chúng tôi đào hầm trú ẩn ngay trong lòng núi. Ban ngày pháo dội xuống như mưa. Ban đêm lại phải củng cố trận địa, chuyển thương, tiếp tế.

Tháng 6 năm 1984 là thời điểm ác liệt nhất. Địch pháo kích hàng giờ liền trước khi bộ binh tràn lên. Chúng tôi phản kích giành giật từng mét đất. Có những đoạn hào bị san phẳng, phải dùng bao cát đắp lại ngay trong đêm.

Tôi còn nhớ như in ngày 12 tháng 7 năm 1984. Người bạn thân nhất của tôi – Lê Minh Tuấn, quê Thái Bình – trúng mảnh pháo khi đang tiếp đạn cho tổ đại liên. Tôi lao đến kéo bạn vào hầm, nhưng vết thương quá nặng.

Tuấn nắm tay tôi, nói nhỏ:
“Hùng… đừng để mất chốt…”

Đó là câu cuối cùng của bạn.

Chúng tôi giữ được điểm cao, nhưng khi nhìn quanh chỉ còn một nửa quân số. Sau trận đánh, núi đá trắng xóa vì khói bụi. Đồng đội tôi nhiều người nằm lại trong khe đá.

Sau này người ta gọi Vị Xuyên là “lò vôi thế kỷ”. Với tôi, đó là nơi tuổi trẻ của mình gửi lại mãi mãi.

Bốn mươi năm đã trôi qua. Mỗi lần trở lại nghĩa trang liệt sĩ Vị Xuyên, tôi vẫn nghe như còn tiếng pháo vọng về từ phía núi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn