CÂU CHUYỆN :"CUỘC ĐỜI CỦA VÕ NGUYÊN GIÁP"
Tháng 12 năm 1946, Hà Nội nổ súng kháng chiến. Thầy giáo dạ y sử Võ Nguyên Giáp 35 tuổi, vừa được Chủ tịch Hồ Chí Minh giao trọng trách: Bộ trưởng Quốc phòng kiêm Tổng chỉ huy Quân đội. Từ bục giảng bước ra chiến trường, ông mang theo cuốn sách gối đầu giường: "Nghệ thuật chiến tranh" và một niềm tin: lấy ít địch nhiều, lấy yếu thắng mạnh. Tháng 3/1954, dưới lòng chảo Điện Biên Phủ, 16.200 quân Pháp cố thủ trong 49 cứ điểm, có máy bay, pháo binh yểm trợ. Đại tướng Võ Nguyên Giáp đứng trước sa bàn, thức trắng nhiều đêm. Ban đầu, phương án là "đánh nhanh thắng nhanh" trong 3 ngày. Nhưng sau khi đi thị sát trận địa, thấy pháo ta phải kéo bằng tay qua đèo dốc, bộ đội chưa đủ bộc phá, ông ra một quyết định lịch sử: kéo pháo ra, chuyển sang "đánh chắc tiến chắc". Quyết định ấy làm rung chuyển cả mặt trận. Nhiều người phản đối, vì kéo pháo vào đã mất bao xương máu. Nhưng ông nói: "Trận này chỉ được thắng, không được thua. Nếu đánh mà không chắc thắng thì không đánh." 56 ngày đêm khoét núi, ngủ hầm, mưa dầm, cơm vắt. Bộ đội ta đào hàng trăm km giao thông hào, siết vòng vây như "thòng lọng". Đêm 6/5/1954, khối bộc phá 960kg nổ trên đồi A1. 17h30 ngày 7/5, lá cờ "Quyết chiến quyết thắng" tung bay trên nóc hầm De Castries. Tướng Giáp đứng ở Sở chỉ huy Mường Phăng, nghe báo cáo: "Toàn thắng", ông chỉ nói một câu: "Báo cáo Bác ngay". 20 năm sau, mùa xuân 1975, cũng từ tổng hành dinh trong rừng, Đại tướng 64 tuổi cùng Bộ Chính trị hạ quyết tâm: "Giải phóng miền Nam trong năm 1975". Chiến dịch Hồ Chí Minh thần tốc: "Một ngày bằng 20 năm". 11h30 ngày 30/4/1975, xe tăng húc đổ cổng Dinh Độc Lập. Cả hai thời hoa lửa, hai trận quyết chiến lược, người thầy giáo năm xưa đều chọn cách đánh bằng trí tuệ Việt Nam: dựa vào dân, khoét sâu điểm yếu địch, dám chịu trách nhiệm trước lịch sử. Cuối đời, khi được hỏi bí quyết thắng trận, Đại tướng chỉ vào trái tim: "Vũ khí mạnh nhất của chúng tôi là lòng yêu nước và nghệ thuật chiến tranh nhân dân. Tướng dù giỏi đến đâu cũng không thắng được nếu không có dân." Đó là câu chuyện thời hoa lửa của vị tướng chưa từng học qua trường lớp quân sự nào, nhưng đã viết nên những trang sử chói lọi nhất bằng chính ngọn lửa trong tim mình.


