Cựu chiến binh

Câu chuyện "Dưới tán rừng Việt Bắc - Một thời hoa lửa" của CCB Phạm Văn Thích

Ký Ức một thời

Ninh Bình20/04/2026Phạm Hương Giang (Minh Tân)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Dưới tán rừng Việt Bắc – một thời hoa lửa”

Những cánh rừng già của Việt Bắc hôm nay xanh thẳm và bình yên. Nhưng với cựu chiến binh Phạm Văn Thích, nơi ấy từng là cả một thời tuổi trẻ sôi sục—một thời “hoa lửa” không thể nào quên.

Ông Thích nhập ngũ khi mới mười chín tuổi. Ngày rời quê, mẹ ông chỉ kịp dúi vào tay con trai một nắm cơm nắm và dặn: “Đi đánh giặc thì phải giữ lấy mình, nhưng nếu Tổ quốc cần, con đừng ngại.” Lời dặn giản dị ấy theo ông suốt những năm tháng chiến đấu.

Việt Bắc những năm kháng chiến không chỉ là hậu phương lớn mà còn là nơi trực tiếp đối mặt với hiểm nguy. Núi rừng che chở bộ đội, nhưng cũng đầy gian khó. Đường hành quân là những con dốc dựng đứng, những con suối lạnh buốt, và những đêm dài mưa rừng tầm tã. Bom đạn không dội xuống dày đặc như ở những chiến trường ác liệt khác, nhưng sự thiếu thốn, bệnh tật và những trận càn quét bất ngờ luôn rình rập.

Ông Thích nhớ nhất những ngày làm nhiệm vụ liên lạc. Một mình băng rừng, mang theo mệnh lệnh quan trọng, ông phải đi trong im lặng tuyệt đối. Có những đêm, tiếng côn trùng rả rích xen lẫn tiếng động lạ khiến tim đập dồn dập. Nhưng ông hiểu: chỉ cần chậm trễ một chút thôi, cả đơn vị phía trước có thể gặp nguy hiểm.

Một lần, trên đường vượt suối, ông bị trượt chân, dòng nước xiết cuốn phăng túi tài liệu. Không kịp nghĩ nhiều, ông lao theo dòng nước lạnh buốt, bám vào một cành cây và giữ được túi tài liệu trong gang tấc. Khi về tới đơn vị, người run lên vì lạnh, nhưng ông chỉ cười: “May quá, còn kịp.”

Giữa gian khó, tình đồng đội nơi rừng núi Việt Bắc lại càng sâu nặng. Họ chia nhau từng củ sắn, bát cháo loãng, nhường nhau tấm áo khi trời trở lạnh. Có người bị sốt rét rừng, cả tổ thay nhau chăm sóc, động viên. Những câu chuyện quê nhà, những lời hẹn “hòa bình sẽ về” trở thành nguồn sức mạnh để họ vượt qua tất cả.

Ông Thích từng nói: “Ở chiến trường, chúng tôi không nghĩ nhiều đến sợ hãi. Điều nghĩ nhiều nhất là làm sao hoàn thành nhiệm vụ, để đồng đội mình được an toàn.” Câu nói ấy mộc mạc, nhưng chứa đựng cả một tinh thần thép.

Ngày đất nước thanh bình, ông trở về với cuộc sống đời thường. Những vết tích chiến tranh không còn rõ rệt trên cơ thể, nhưng ký ức thì vẫn còn đó—sống động như mới hôm qua. Mỗi khi nhắc về Việt Bắc, ông lại trầm ngâm: “Đó là nơi tôi đã sống những năm tháng khó quên nhất—gian khổ nhưng đáng tự hào.”

Giờ đây, dưới tán rừng xanh mướt của Việt Bắc, ít ai còn hình dung được những ngày tháng bom đạn năm xưa. Nhưng trong lòng những người lính như ông Phạm Văn Thích, “thời hoa lửa” ấy vẫn cháy mãi—như một ngọn lửa âm ỉ, soi sáng cả cuộc đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn