Anh hùng Lực lượng vũ trang

Câu chuyện hòa bình về Anh hùng Võ Như Hưng – Người chiến sĩ luôn vì đồng đội

Tác giả: Nguyễn Thị Thu Hà

Thái Nguyên16/08/2026phường Chí Linh (Phường Chí Linh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng chiến tranh, đã có biết bao người con đất Việt dành trọn tuổi xuân cho quê hương, đất nước. Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân Võ Như Hưng (1929–1963), quê ở Điện Nam, Điện Bàn, Quảng Nam, là một trong những người như thế. Cuộc đời và sự hy sinh của ông không chỉ gắn với những trận chiến khốc liệt mà còn để lại một bài học sâu sắc về lòng yêu nước, tình đồng đội và khát vọng hòa bình.

Võ Như Hưng sinh ngày 5 tháng 5 năm 1929 trong một gia đình nông dân nghèo. Từ nhỏ, cuộc sống của ông đã nhiều khó khăn. Được cách mạng giác ngộ, ông sớm tham gia hoạt động và nhiều lần tình nguyện nhập ngũ. Ngày 5 tháng 5 năm 1952, ông chính thức trở thành người chiến sĩ, tham gia chiến đấu trên các chiến trường miền Trung và Tây Nguyên. Sau Hiệp định Genève năm 1954, ông tập kết ra miền Bắc. Đến năm 1960, khi cuộc chiến tranh tiếp tục diễn ra ở miền Nam, ông tình nguyện trở về quê hương chiến đấu.

Trong những năm tháng ấy, Võ Như Hưng được đồng đội biết đến là một cán bộ dũng cảm, kiên quyết và luôn đặt nhiệm vụ chung lên trên lợi ích của bản thân. Trong một trận chiến ở vùng Điện Bàn cuối năm 1960, dù vừa trải qua một cơn sốt nặng, ông vẫn xin được tham gia. Khi chiến đấu, ông bị thương ở tay nhưng vẫn cùng đồng đội hoàn thành nhiệm vụ. Những hành động ấy cho thấy ý chí và tinh thần trách nhiệm của một người lính trước nhiệm vụ được giao.

Đặc biệt, trong trận chiến của Bảy dũng sĩ Điện Ngọc năm 1962, Võ Như Hưng đã thể hiện rõ nét phẩm chất của một người cán bộ luôn quan tâm đến đồng đội. Khi lực lượng bị bao vây và nhiều chiến sĩ bị thương, ông đã cùng những người còn lại tìm cách vượt qua vòng vây. Sau khi thoát ra, nhận thấy một đồng đội bị thương nặng chưa thể đi cùng, ông quyết định quay lại tìm và dìu người đồng chí ấy vượt qua những chặng đường nguy hiểm để trở về đơn vị an toàn. Câu chuyện ấy trở thành một hình ảnh đẹp về tình đồng đội – thứ tình cảm được xây dựng từ sự sẻ chia, trách nhiệm và sẵn sàng giúp đỡ nhau trong những hoàn cảnh khó khăn nhất.

Ngày 20 tháng 12 năm 1963, trong một trận chống càn, Võ Như Hưng bị thương rất nặng. Dù được đưa đi cứu chữa, ông đã không qua khỏi. Ông hy sinh khi mới 34 tuổi, để lại sự tiếc thương sâu sắc cho đồng đội và quê hương. Năm 1965, Võ Như Hưng được truy tặng Huân chương Quân công Giải phóng hạng Nhì và danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân giải phóng.

Nhắc đến Võ Như Hưng hôm nay không phải để ca ngợi chiến tranh, mà để hiểu hơn giá trị của hòa bình. Hòa bình được đánh đổi bằng tuổi trẻ, sự hy sinh và những mất mát không thể đo đếm của nhiều thế hệ. Điều đáng trân trọng ở Võ Như Hưng còn là tình cảm dành cho đồng đội, tinh thần sống trách nhiệm và lòng gắn bó với quê hương.

Câu chuyện về ông nhắc nhở thế hệ hôm nay rằng hòa bình không phải là điều tự nhiên mà có. Vì vậy, mỗi người cần biết trân trọng cuộc sống bình yên, biết yêu thương, đoàn kết, giúp đỡ những người xung quanh và có trách nhiệm với cộng đồng. Đó cũng là một cách để gìn giữ những giá trị mà các thế hệ đi trước đã hy sinh để vun đắp. Từ những năm tháng chiến tranh, câu chuyện của Võ Như Hưng hôm nay được nhớ đến như một lời nhắc nhở giản dị: hãy biết trân trọng hòa bình và sống xứng đáng với những người đã dành cả tuổi trẻ cho quê hương, đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Câu chuyện hòa bình về Anh hùng Võ Như Hưng – Người chiến sĩ luôn vì đồng đội | Câu chuyện thời hoa lửa