Cựu chiến binh

CÂU CHUYỆN HOA LỬA: KÝ ỨC NGƯỜI LÍNH Ở PURSAT

Cựu chiến binh Trương Văn Ngoạn, nguyên chiến sĩ Sư đoàn 39 – Trung đoàn 14 – Tiểu đoàn D218, từng làm nhiệm vụ quốc tế tại Pursat, Campuchia năm 1981. Dù trải qua bom đạn, sốt rét và bao gian khổ, bác vẫn luôn kiên cường, giữ vững tinh thần người lính Cụ Hồ – một “bông hoa lửa” sáng mãi giữa thời bình.

Vĩnh Long12/11/2025Trương Thị Thúy Diễm - Kim Thị Minh Truyền (Đoàn Thanh niên xã Hưng Mỹ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
CÂU CHUYỆN HOA LỬA: KÝ ỨC NGƯỜI LÍNH Ở PURSAT

Tháng mười một, nắng vàng trải khắp con đường làng. Ở cuối xóm, căn nhà nhỏ của bác Trương Văn Ngoạn luôn rộn ràng tiếng cười trẻ thơ. Mỗi chiều, bác lại ngồi bên hàng cau, đôi mắt đăm đăm nhìn về phía rừng cây – nơi gợi nhớ một thời tuổi trẻ của bác đã cháy sáng giữa khói lửa chiến trường Campuchia.

Năm 1981, khi mới tròn 18 tuổi, bác Ngoạn cùng đồng đội trong Sư đoàn 39, Trung đoàn 14, Tiểu đoàn D218 nhận lệnh sang tỉnh Pursat (Campuchia) làm nhiệm vụ quốc tế, giúp bạn thoát khỏi họa diệt chủng. Những ngày đầu hành quân xuyên rừng, họ chân lấm bùn, bụng đói, phải đối mặt với cái chết, thương tật và vô vàn thử thách khốc liệt. Thứ họ luôn mang theo bên mình không chỉ là khẩu súng, mà còn là ý chí kiên cường, tinh thần thép và trái tim chan chứa nhiệt huyết tuổi đôi mươi.

Càng vào sâu trong rừng, hiểm nguy càng dày đặc. Muỗi rừng nhiều như khói, và cơn sốt rét rừng bắt đầu hành hạ từng người. Đêm đến, họ vừa thay nhau gác, vừa đắp chăn cho nhau trong cơn run lập cập. Có những đồng đội hôm trước còn cười nói, hôm sau đã lịm đi vì sốt ác tính. Đau xót, nhưng ai cũng siết chặt tay nhau bước tiếp – vì phía trước là làng mạc, là nhân dân Campuchia đang cần họ bảo vệ.

Giữa những ngày ác liệt ấy, bác Ngoạn bị sốt rét nặng, khi thì nóng như lửa đốt, lúc thì toàn thân run rẩy. Đồng đội phải khiêng bác trên cáng tre suốt ba ngày đường, vừa đi vừa chống trả các toán địch phục kích. Có lúc tưởng chừng không qua khỏi, nhưng khi nhìn lá cờ đỏ sao vàng tung bay trong gió, bác như được tiếp thêm sức mạnh. “Mình không thể chết, đồng đội đang chờ mình chiến đấu” – ý nghĩ ấy đã giữ bác sống sót giữa ranh giới sinh tử.

Nhớ lại quãng thời gian ấy, bác Ngoạn xúc động chia sẻ:

“Mặc dù khó khăn, gian khổ, nhưng anh em đồng đội luôn đoàn kết, thương yêu nhau như ruột thịt, thương đồng bào, thương đất nước – không ai bỏ cuộc.”

Ngày nay, khi cuộc sống đã yên bình, bác Ngoạn trở về quê hương, sinh hoạt trong Hội Cựu chiến binh, là tấm gương sáng trong phong trào thi đua yêu nước tại địa phương.

Đứng trước câu chuyện và ký ức của bác, thế hệ trẻ chúng tôi không khỏi bồi hồi xúc động. Bởi chính những con người như bác – những người đã từng đi qua chiến tranh, mang trong mình vết thương nhưng vẫn giữ trọn tinh thần người lính – đã góp phần viết nên trang sử hào hùng của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
CÂU CHUYỆN HOA LỬA: KÝ ỨC NGƯỜI LÍNH Ở PURSAT | Câu chuyện thời hoa lửa