CÂU CHUYỆN: HUYỀN THOẠI DU KÍCH "TÓC DÀI" ĐẤT BẮC
Trong những năm tháng kháng chiến chống Pháp ngột ngạt tại vùng đồng bằng sông Hồng, người con gái Hưng Yên – Bùi Thị Cúc đã hoạt động thầm lặng trong lòng địch với vỏ bọc là một cô gái thôn quê hiền lành. Chị được tổ chức giao nhiệm vụ thâm nhập vào hàng ngũ của tề ngụy địa phương để thu thập tin tức tình báo và vận động binh lính lầm đường lạc lối trở về với cách mạng
Trong những năm tháng kháng chiến chống Pháp ngột ngạt tại vùng đồng bằng sông Hồng, người con gái Hưng Yên – Bùi Thị Cúc đã hoạt động thầm lặng trong lòng địch với vỏ bọc là một cô gái thôn quê hiền lành. Chị được tổ chức giao nhiệm vụ thâm nhập vào hàng ngũ của tề ngụy địa phương để thu thập tin tức tình báo và vận động binh lính lầm đường lạc lối trở về với cách mạng.
Nhờ sự khôn khéo và mưu trí, chị Cúc đã lấy được lòng tin của bọn chỉ huy đồn bốt Pháp tại địa phương, giúp đội du kích của ta nhiều lần thoát khỏi các trận càn quét quy mô lớn và tổ chức các trận phục kích trừ gian, diệt ác ngay giữa ban ngày. Tuy nhiên, do có kẻ phản bội chỉ điểm, tháng 5 năm 1950, chị Cúc đã rơi vào tay giặc khi đang trên đường đi chuyển mật lệnh.
Biết chị là đầu mối quan trọng của phong trào du kích địa phương, bọn mật thám Pháp và tay sai đã dùng những thủ đoạn tra tấn dã man nhất đối với người con gái mới bước sang tuổi 20. Chúng dùng roi cá đuối đánh tơi tả, dùng điện giật và dùng kìm nung đỏ kẹp vào da thịt chị. Nhưng trước những đòn tra tấn chết đi sống lại, chị Bùi Thị Cúc vẫn giữ vững khí tiết, một mực không khai nửa lời về đồng đội và tổ chức.
Không khuất phục được tinh thần của chị, bọn giặc hèn hạ đã đưa chị ra bờ sông chém đầu hòng răn đe người dân. Trước lúc hy sinh, chị vẫn hiên ngang nhìn thẳng vào họng súng quân thù, hô vang khẩu hiệu: "Việt Nam độc lập muôn năm! Hồ Chủ tịch muôn năm!". Tấm gương kiên trung của chị đã được Bác Hồ gửi tặng sáu chữ vàng: "Sống anh dũng, chết vẻ vang", trở thành ngọn đuốc thắp sáng phong trào du kích toàn tỉnh Hưng Yên.



