Bài viết

Câu chuyện: Khoảnh khắc cắm cờ trên Dinh Độc Lập

Ninh Bình26/01/2026Nguyễn Thị Hà Anh (Đoàn cơ sở Công ty TNHH MTV KTCT thủy lợi tỉnh Ninh Bình)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bùi Quang Thận (1948–2012), quê ở Thái Bình, là đại đội trưởng xe tăng thuộc Lữ đoàn 203, Quân đoàn 2. Ông là người trực tiếp cắm lá cờ Giải phóng lên nóc Dinh Độc Lập trưa 30/4/1975. Trong nhiều lần kể lại sau này, chính ông Bùi Quang Thận là nhân chứng lịch sử trực tiếp của thời khắc kết thúc chiến tranh, thống nhất đất nước.

Theo lời kể của ông, sáng ngày 30/4/1975, đơn vị xe tăng của ông nhận lệnh tiến thẳng vào Sài Gòn. Không khí lúc đó vô cùng căng thẳng. Dù đã nghe tin địch có dấu hiệu tan rã, nhưng không ai biết liệu còn ổ kháng cự nào bất ngờ hay không. Mỗi chiếc xe tăng tiến lên đều có thể đối mặt với nguy hiểm bất cứ lúc nào.

Khi xe tăng húc đổ cổng chính Dinh Độc Lập, Bùi Quang Thận là một trong những người đầu tiên nhảy xuống xe. Ông kể rằng lúc ấy, tim đập rất mạnh, không phải vì sợ, mà vì ông hiểu mình đang đứng trước một thời khắc có thể thay đổi lịch sử. Trong tay ông là lá cờ Giải phóng đã được chuẩn bị sẵn từ trước.

Ông cùng đồng đội nhanh chóng tiến vào trong dinh. Các phòng làm việc gần như trống rỗng, không có tiếng súng nổ. Bùi Quang Thận kể rằng ông được lệnh phải tìm cách lên nóc dinh để cắm cờ càng nhanh càng tốt, nhằm khẳng định chiến thắng và chấm dứt hoàn toàn chiến sự.

Việc tìm đường lên nóc dinh không hề dễ dàng. Ông không quen cấu trúc tòa nhà, phải vừa chạy vừa tìm cầu thang. Có lúc ông nghĩ mình đi nhầm đường, nhưng không cho phép bản thân dừng lại. Theo lời ông, trong đầu lúc ấy chỉ có một suy nghĩ duy nhất: phải cắm được lá cờ của cách mạng lên cao nhất.

Khi lên đến nóc Dinh Độc Lập, Bùi Quang Thận nhìn thấy lá cờ của chính quyền Sài Gòn vẫn còn treo. Ông lập tức tháo lá cờ ấy xuống và thay bằng lá cờ Giải phóng. Gió thổi mạnh, lá cờ tung bay trên nền trời Sài Gòn. Ông kể rằng trong khoảnh khắc ấy, mọi mệt mỏi, căng thẳng dường như tan biến.

Đứng trên nóc dinh nhìn xuống thành phố, Bùi Quang Thận cảm nhận rất rõ sự im lặng khác thường. Không còn tiếng bom đạn, không còn tiếng súng. Ông hiểu rằng chiến tranh, ít nhất là với riêng Sài Gòn, đã thực sự kết thúc. Ông nói rằng đó là giây phút ông nhớ đến đồng đội đã ngã xuống, những người không kịp chứng kiến ngày toàn thắng.

Sau khi cắm cờ, Bùi Quang Thận quay trở xuống và tham gia bảo vệ Dinh Độc Lập. Ít lâu sau, Tổng thống chính quyền Sài Gòn tuyên bố đầu hàng vô điều kiện. Với ông, chiến thắng ấy không phải là niềm vui cá nhân, mà là thành quả của biết bao hy sinh suốt nhiều năm chiến tranh.

Nhiều năm sau, khi kể lại sự kiện 30/4, Bùi Quang Thận luôn nói rằng ông không coi mình là người làm nên lịch sử, mà chỉ là một người lính thực hiện nhiệm vụ được giao. Ông nhấn mạnh rằng nếu hôm đó không phải ông, thì một đồng đội khác cũng sẽ cắm lá cờ ấy, bởi chiến thắng là của cả dân tộc, không của riêng ai.

Qua lời kể của chính ông Bùi Quang Thận – nhân chứng lịch sử trực tiếp, khoảnh khắc cắm cờ trên Dinh Độc Lập hiện lên không chỉ như một hình ảnh biểu tượng, mà là trải nghiệm rất thật của một con người giữa thời khắc trọng đại. Đó là giây phút đánh dấu sự chấm dứt của chiến tranh kéo dài hàng chục năm, mở ra kỷ nguyên hòa bình, thống nhất cho đất nước Việt Nam.

Câu chuyện ấy cho thấy lịch sử được tạo nên từ những hành động cụ thể của những con người cụ thể. Và chính những nhân chứng như Bùi Quang Thận đã giúp thế hệ sau hiểu rõ hơn giá trị của độc lập, tự do và hòa bình hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Câu chuyện: Khoảnh khắc cắm cờ trên Dinh Độc Lập | Câu chuyện thời hoa lửa