Câu Chuyện Lịch Sử Về Đại Tướng Võ Nguyên Giáp (2)
Bài viết là khúc tráng ca tri ân sâu sắc gửi đến Đại tướng Võ Nguyên Giáp – người Anh cả của Quân đội Nhân dân Việt Nam, một thiên tài quân sự của thế kỷ XX. Qua những mốc son chói lọi trong hai cuộc kháng chiến vệ quốc, đặc biệt là chiến thắng Điện Biên Phủ lừng lẫy năm châu và Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử, bài viết khắc họa hình ảnh một vị tướng tài ba, đức độ, trọn đời vì nước vì dân. Từ đó, tác phẩm khẳng định những giá trị tinh thần to lớn mà thế hệ trẻ hôm nay cần gìn giữ và tiếp bước từ
Trong suốt chiều dài lịch sử hàng ngàn năm dựng nước và giữ nước của dân tộc Việt Nam, thế kỷ XX hiện lên như một khúc tráng ca bi tráng và hào hùng nhất. Ở đó, những "câu chuyện thời hoa lửa" được viết lên bằng máu, nước mắt và ý chí kiên cường không khuất phục của hàng triệu người con đất Việt. Và khi nhắc đến bản hùng ca bất diệt ấy, chúng ta không thể không nhắc đến một tên tuổi đã trở thành huyền thoại, một biểu tượng của trí tuệ và bản lĩnh Việt Nam: Đại tướng Võ Nguyên Giáp – người Anh cả của Quân đội nhân dân Việt Nam, vị tướng tài ba xuất chúng của thế giới.
Đại tướng Võ Nguyên Giáp, tên khai sinh là Võ Giáp, bí danh là Văn, sinh ngày 25 tháng 8 năm 1911 tại làng An Xá, xã Lộc Thủy, huyện Lệ Thủy, tỉnh Quảng Bình. Không xuất thân từ những học viện quân sự danh giá, con đường binh nghiệp của ông bắt đầu từ hình ảnh một người thầy giáo dạy lịch sử mang trong mình bầu máu nóng yêu nước thương nòi. Ngày 22 tháng 12 năm 1944, tại khu rừng Trần Hưng Đạo, thực hiện chỉ thị của Lãnh tụ Hồ Chí Minh, ông đã đứng ra thành lập Đội Việt Nam Tuyên truyền Giải phóng quân với 34 chiến sĩ đầu tiên. Từ những khẩu súng kíp, súng trường thô sơ, dưới sự lãnh đạo tài tình của ông, đội quân ấy đã lớn mạnh không ngừng, trở thành Quân đội Nhân dân Việt Nam bách chiến bách thắng. Việc một thầy giáo dạy sử trở thành Đại tướng, Tổng Tư lệnh của một đội quân du kích nhỏ bé để rồi đánh bại những đạo quân xâm lược hùng mạnh nhất thế giới là một minh chứng sống động cho nghệ thuật chiến tranh nhân dân độc đáo của Việt Nam.
Đỉnh cao chói lọi trong sự nghiệp cầm quân của Đại tướng Võ Nguyên Giáp chính là Chiến dịch Điện Biên Phủ năm 1954. Đối đầu với một tập đoàn cứ điểm được mệnh danh là "pháo đài bất khả xâm phạm" của thực dân Pháp, Đại tướng đã thể hiện bản lĩnh và trí tuệ phi thường của một nhà quân sự lỗi lạc. Quyết định lịch sử thay đổi phương châm tác chiến từ "đánh nhanh, giải quyết nhanh" sang "đánh chắc, tiến chắc" được ông đưa ra vào phút chót là một quyết định khó khăn nhất trong cuộc đời cầm quân của ông. Nó không chỉ thể hiện sự sắc sảo trong tư duy chiến thuật, biết địch biết ta, mà còn cho thấy lòng nhân ái, sự trân trọng sinh mạng của từng người chiến sĩ. Nhờ quyết định mang tính bước ngoặt ấy, quân và dân ta đã làm nên một chiến thắng Điện Biên Phủ "lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu", chấm dứt hoàn toàn ách thống trị của thực dân Pháp tại Đông Dương.
Bước vào cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, tài thao lược của Đại tướng tiếp tục là ngọn đuốc soi đường cho các chiến dịch lớn. Đỉnh điểm là mùa Xuân năm 1975, bức điện tín lịch sử mang mệnh lệnh: "Thần tốc, thần tốc hơn nữa, táo bạo, táo bạo hơn nữa, tranh thủ từng giờ, từng phút xốc tới mặt trận, giải phóng miền Nam. Quyết chiến và toàn thắng!" đã truyền đi như một luồng sinh khí mạnh mẽ, thôi thúc hàng vạn cán bộ, chiến sĩ vượt qua mọi gian khổ, hy sinh, tiến về giải phóng Sài Gòn. Mệnh lệnh ấy không chỉ là tư duy chiến lược nhạy bén, nắm bắt đúng thời cơ ngàn năm có một, mà còn là lời hiệu triệu từ trái tim của vị Tổng Tư lệnh, hội tụ cao độ khát vọng hòa bình, thống nhất non sông của toàn dân tộc.
Thế nhưng, sự vĩ đại của Đại tướng Võ Nguyên Giáp không chỉ nằm ở những chiến công hiển hách trên chiến trường. Trong lòng nhân dân Việt Nam và bạn bè quốc tế, ông còn là "vị tướng của hòa bình", một nhà văn hóa lớn, một tấm gương mẫu mực về đạo đức cách mạng. Ông luôn tâm niệm mình chỉ là "một giọt nước giữa đại dương", chiến công thuộc về nhân dân, về hàng triệu anh hùng liệt sĩ đã ngã xuống. Hình ảnh vị Đại tướng tóc bạc phơ, ánh mắt hiền từ, nụ cười ấm áp luôn ân cần thăm hỏi đồng bào, đồng chí, những người mẹ Việt Nam Anh hùng hay những cựu chiến binh năm xưa đã in sâu vào tâm khảm mỗi người dân Việt. Ông khóc khi nhắc về những người đồng đội đã hy sinh ở Điện Biên Phủ, Trường Sơn; ông đau đáu với vận mệnh của đất nước ngay cả khi đã ở tuổi bách niên giai lão. Tình yêu nước, thương dân, sự giản dị và khiêm tốn đến vĩ đại ấy chính là di sản tinh thần vô giá mà ông để lại cho muôn đời sau.
Những ngày tháng hào hùng của "thời hoa lửa" đã lùi xa, đất nước đã liền một dải, tiếng súng đã tắt để nhường chỗ cho công cuộc xây dựng và kiến thiết nước nhà. Thế nhưng, câu chuyện về Đại tướng Võ Nguyên Giáp – một thiên tài quân sự, một bậc đại trí, đại nhân, đại dũng vẫn luôn tỏa sáng như một ngọn hải đăng bất diệt. Nhìn lại chặng đường lịch sử đã qua, thế hệ trẻ chúng ta hôm nay không khỏi tự hào và xúc động sâu sắc. Chúng ta được sinh ra và lớn lên trong hòa bình, được hít thở bầu không khí tự do, đó là sự đánh đổi bằng xương máu của biết bao thế hệ cha anh đi trước, dưới sự dẫn dắt của những vĩ nhân như Đại tướng Võ Nguyên Giáp.
Học tập và noi gương Đại tướng không chỉ là sự tri ân cao cả nhất, mà còn là trách nhiệm thiêng liêng của thế hệ thanh niên hiện nay. Đó là việc rèn luyện bản lĩnh chính trị vững vàng, không ngừng học tập, trau dồi tri thức để làm chủ khoa học công nghệ, góp phần xây dựng đất nước đàng hoàng hơn, to đẹp hơn như tâm nguyện của Bác Hồ và các bậc tiền nhân. Lửa của "thời hoa lửa" năm xưa là ngọn lửa của đạn bom, của khát vọng độc lập; còn ngọn lửa của thanh niên hôm nay phải là ngọn lửa của nhiệt huyết cống hiến, của sự đổi mới sáng tạo và khát vọng vươn tầm thế giới.
Đại tướng Võ Nguyên Giáp đã đi xa, nhưng bóng hình của người Anh cả Quân đội Nhân dân Việt Nam vẫn sừng sững tạc vào non sông đất nước. Câu chuyện về cuộc đời và sự nghiệp của ông sẽ mãi là bài ca đi cùng năm tháng, tiếp thêm sức mạnh, niềm tin và lòng tự hào dân tộc cho thế hệ trẻ vững bước trên con đường bảo vệ và xây dựng Tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa vinh quang.


