Bài viết

CÂU CHUYỆN : “MÃI MÃI TUỔI 20" - NĐC

Nguyễn Văn Thạc (sinh năm 1952) là một thanh niên Hà Nội có ước mơ học hành và tương lai rộng mở. Khi đất nước lâm nguy, anh gác lại giảng đường, nhập ngũ ngày 2/10/1971 và bắt đầu hành trình quân ngũ đầy thử thách. Trong nhật ký dài hơn 240 trang viết tay, anh kể lại những ngày đầu bước vào quân đội với tâm trạng ngỡ ngàng khi “trên mũ là một ngôi sao, trên cổ áo là quân hàm đỏ” — khoảnh khắc nhận ra bản thân không còn là sinh viên mà đã trở thành người lính thực thụ. Những ý nghĩ ấy thể hiện s

Hà Tĩnh10/04/2026Trần Việt Anh (Trường THPT Nguyễn Đổng Chi - xã Đông Kinh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nguyễn Văn Thạc (sinh năm 1952) là một thanh niên Hà Nội có ước mơ học hành và tương lai rộng mở. Khi đất nước lâm nguy, anh gác lại giảng đường, nhập ngũ ngày 2/10/1971 và bắt đầu hành trình quân ngũ đầy thử thách. Trong nhật ký dài hơn 240 trang viết tay, anh kể lại những ngày đầu bước vào quân đội với tâm trạng ngỡ ngàng khi “trên mũ là một ngôi sao, trên cổ áo là quân hàm đỏ” — khoảnh khắc nhận ra bản thân không còn là sinh viên mà đã trở thành người lính thực thụ. Những ý nghĩ ấy thể hiện sự chuyển biến trong nhận thức từ chàng trai bình thường sang người mang trách nhiệm với Tổ quốc.

Trong suốt gần 8 tháng trời, Thạc ghi lại từng chặng đường hành quân, những đêm gác dưới mưa sương, những buổi nghỉ ngơi hiếm hoi giữa làng quê Bắc Giang, Bắc Ninh, Hà Tĩnh hay trên đoàn tàu hướng vào miền Nam chuẩn bị ra chiến trường Quảng Trị. Mỗi trang nhật ký đều chất chứa cảm xúc — lúc thì nhớ nhà, khi lại trăn trở về lý tưởng mình đã chọn, xen lẫn hình ảnh thiên nhiên tươi đẹp được anh mô tả giữa khói lửa chiến tranh.

Hành động của anh không chỉ là người lính đi chiến đấu mà còn là người ghi chép tận tâm những trải nghiệm quân ngũ. Trong nhật ký, Thạc viết về việc chăm sóc đồng đội, động viên họ vượt qua những trận mưa bom đạn, chia sẻ từng bữa ăn với người bạn kề vai sát cánh. Những việc làm đó thể hiện tinh thần đoàn kết, lòng dũng cảm không chỉ trong chiến đấu mà cả trong cuộc sống thường nhật ở chiến trường.

Khi đến Thành cổ Quảng Trị — nơi diễn ra những trận chiến đẫm máu nhất — Thạc tiếp tục hành trình của mình với hết sức lực. Tại đây, anh đã bị trọng thương trong lúc chiến đấu. Dù bị mất máu, anh vẫn bày tỏ nỗi tiếc nuối rằng “chỉ tiếc là không còn chiến đấu được nữa” vì còn nhiều dự định chưa thực hiện được. Những dòng chữ này không chỉ là ghi chép một sự kiện mà còn là lời tự sự sâu sắc về ý chí, khát vọng và sự hy sinh của một thanh niên dấn thân vì Tổ quốc.

Nhật ký Mãi mãi tuổi 20 không chỉ ghi lại sự kiện chiến tranh mà còn phản ánh chiều sâu tâm hồn của người lính — tình yêu quê hương, trách nhiệm, tình bạn và nỗi nhớ gia đình. Cuốn nhật ký sau này được sưu tầm và xuất bản rộng rãi, gây tiếng vang lớn trong đời sống văn hóa, trở thành biểu tượng về khát vọng cống hiến của thế hệ trẻ Việt Nam trong chiến tranh và đặt ra câu hỏi cho độc giả hiện đại: sống thế nào để tuổi trẻ không hoài phí?

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn