Câu chuyện Mùa Xuân ngày thống nhất
Mùa xuân năm 1975, cả chiến trường miền Nam rực lửa trong những ngày tổng tiến công cuối cùng.
Đơn vị của anh Bình nhận nhiệm vụ tiến về giải phóng một thị xã lớn.
Suốt nhiều năm chiến đấu, anh đã đi qua biết bao trận bom đạn ác liệt và chứng kiến nhiều đồng đội hy sinh.
Nhưng chưa bao giờ niềm tin chiến thắng trong anh mãnh liệt như lúc này.
Trước giờ xuất quân, người chỉ huy nói lớn:
– Ngày thống nhất đã rất gần! Chúng ta phải chiến đấu hết mình vì Tổ quốc!
Cả đơn vị đồng thanh hô vang đầy khí thế.
Đêm hôm ấy, đoàn quân lặng lẽ hành quân trong ánh trăng cuối mùa xuân.
Tiếng bước chân hòa cùng tiếng xe cơ giới tạo nên âm thanh rộn ràng của những ngày lịch sử.
Anh Bình vừa đi vừa nhớ về quê hương miền Bắc nơi mẹ già đang mong ngóng tin con.
Anh thầm nghĩ:
– Chắc lần này mình sắp được về nhà thật rồi…
Sáng hôm sau, trận đánh bắt đầu.
Quân ta tiến công mạnh mẽ vào các vị trí của địch.
Khói lửa bao trùm khắp thị xã.
Đạn pháo nổ liên hồi nhưng khí thế tiến công của bộ đội ngày càng mạnh.
Anh Bình cùng đồng đội lao lên giữa tiếng hô vang dội.
Nhiều người dân trong vùng chạy ra chỉ đường và tiếp nước cho bộ đội.
Một cụ già xúc động nắm tay anh nói:
– Các con cố lên! Đất nước sắp hòa bình rồi!
Nghe vậy, ai cũng thêm quyết tâm chiến đấu.
Sau nhiều giờ chiến đấu ác liệt, lá cờ giải phóng tung bay trên nóc tòa nhà trung tâm thị xã.
Tiếng reo hò vang khắp nơi.
Người dân ùa ra đường ôm chầm lấy các chiến sĩ.
Có người bật khóc vì sung sướng sau bao năm chiến tranh chia cắt.
Anh Bình đứng giữa dòng người mà mắt đỏ hoe.
Anh nhớ tới những đồng đội đã mãi mãi nằm lại trên chiến trường và thầm nhủ:
– Chiến thắng này có phần máu xương của các anh…
Ít ngày sau, cả nước vỡ òa trong niềm vui thống nhất.
Ở quê nhà, mẹ anh Bình nghe tin chiến thắng liền chạy sang nhà hàng xóm báo tin trong nước mắt hạnh phúc.
Ngày người lính trở về làng, cờ đỏ sao vàng rực khắp đường quê.
Mẹ anh ôm chầm lấy con trai mà nghẹn ngào không nói nên lời.
Anh Bình nhìn mái nhà thân thuộc, nhìn cánh đồng quê yên bình rồi lặng lẽ mỉm cười.
Chiến tranh đã kết thúc thật rồi.
Nhiều năm sau, mỗi khi kể cho con cháu nghe về mùa xuân năm 1975, anh Bình luôn xúc động nhắc tới niềm vui thống nhất đất nước – niềm vui lớn nhất của cả dân tộc Việt Nam trong thế kỷ XX.
Bài học rút ra:
Độc lập, tự do và hòa bình là thành quả vô giá được đánh đổi bằng biết bao hy sinh của các thế hệ cha anh đi trước, vì vậy thế hệ hôm nay phải biết trân trọng và gìn giữ.



