Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

CÂU CHUYỆN: NGỌN ĐÈN TRONG ĐÊM TỐI - NĐC

Cụ Thành năm nay đã ngoài tám mươi tuổi. Mỗi khi nhắc lại thời kháng chiến chống Pháp, đôi mắt cụ vẫn ánh lên sự kiên cường xen lẫn niềm xúc động.

Hà Tĩnh07/04/2026Nguyễn Thùy Khuê (Trường THPT Nguyễn Đổng Chi)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cụ Thành năm nay đã ngoài tám mươi tuổi. Mỗi khi nhắc lại thời kháng chiến chống Pháp, đôi mắt cụ vẫn ánh lên sự kiên cường xen lẫn niềm xúc động.

“Ngày đó khổ lắm con ạ… nhưng ai cũng một lòng theo cách mạng,” cụ chậm rãi kể.

Năm 1947, khi thực dân Pháp quay trở lại xâm lược, làng của cụ nằm trong vùng bị kiểm soát gắt gao. Ban ngày, lính Pháp đi tuần khắp nơi, lục soát từng nhà. Nhưng khi màn đêm buông xuống, cả làng lại âm thầm hoạt động.

Cụ Thành khi ấy mới ngoài hai mươi tuổi, được giao nhiệm vụ làm liên lạc, dẫn đường cho cán bộ.

“Ban ngày thì giả vờ đi làm ruộng, tối đến lại lén mang thư, dẫn bộ đội qua những con đường bí mật,” cụ kể.

Có một đêm, trời tối đen, mưa phùn lất phất. Cụ nhận nhiệm vụ đưa một cán bộ vượt qua đồn địch để sang làng bên.

“Địch canh rất gắt. Chỉ cần sơ suất là mất mạng như chơi.”

Hai người men theo bờ ruộng, lội qua con mương lạnh buốt. Xa xa, ánh đèn từ đồn giặc le lói. Tim cụ đập dồn dập, nhưng chân vẫn bước đều.

Bất ngờ, tiếng chó sủa vang lên. Ánh đèn pin quét ngang.

“Đứng lại!” – tiếng lính Pháp quát lớn.

Cụ Thành kể, giọng trầm xuống:
“Lúc đó chỉ có một suy nghĩ… phải giữ bí mật bằng mọi giá.”

Nhanh như cắt, cụ kéo người cán bộ ẩn xuống đám cỏ rậm, rồi lặng im như hòa vào bóng tối. Tiếng bước chân lính đi sục sạo ngay sát bên. Chỉ cần một tiếng động nhỏ cũng đủ bị phát hiện.

Nhưng rồi, may mắn thay, chúng bỏ đi.

Hai người tiếp tục hành trình. Khi đến nơi an toàn, người cán bộ nắm chặt tay cụ:
“Cảm ơn đồng chí… nếu không có đồng chí, tôi khó mà qua được.”

Cụ Thành chỉ cười:
“Việc nhỏ thôi… miễn là giúp được cách mạng.”

Cụ kể xong, nhìn ngọn đèn dầu đặt trên bàn, khẽ nói:
“Hồi đó, mỗi ngọn đèn trong đêm đều là hy vọng. Dù tối đến đâu, lòng người vẫn sáng.”

Thời gian trôi qua, chiến tranh đã lùi xa. Nhưng câu chuyện về những con người bình dị như cụ Thành vẫn còn đó – như những ngọn đèn không bao giờ tắt trong ký ức của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn