CÂU CHUYỆN: NGƯỜI CHẾ TẠO ĐẠN "BÀ GIA" NƠI CHIẾN TRƯỜNG LIÊN KHU 5
Tại chiến trường Liên khu 5, vũ khí hạng nặng của ta rất khan hiếm, bộ đội chủ yếu phải đánh cận chiến. Để phá vỡ các lô cốt kiên cố bằng bê tông của Pháp, các binh công xưởng của ta đã mày mò chế tạo loại súng và đạn Ba-zô-ka (ta thường gọi vui là đạn "Bà Gia"). Ông Huỳnh Văn Thạch, một người thợ tiện lành nghề của xưởng cơ khí quân giới tỉnh, là người trực tiếp chịu trách nhiệm tiện những chiếc đuôi định hướng cho loại đạn đặc biệt này.
Tại chiến trường Liên khu 5, vũ khí hạng nặng của ta rất khan hiếm, bộ đội chủ yếu phải đánh cận chiến. Để phá vỡ các lô cốt kiên cố bằng bê tông của Pháp, các binh công xưởng của ta đã mày mò chế tạo loại súng và đạn Ba-zô-ka (ta thường gọi vui là đạn "Bà Gia"). Ông Huỳnh Văn Thạch, một người thợ tiện lành nghề của xưởng cơ khí quân giới tỉnh, là người trực tiếp chịu trách nhiệm tiện những chiếc đuôi định hướng cho loại đạn đặc biệt này.
Do thiếu thốn nguyên liệu bách hóa quân dụng, vỏ đạn phải làm từ những ống thép nhặt nhạnh ở các đồn bốt cũ, còn thuốc nổ được nấu lại từ bom xịt của địch. Việc cưa bom, nấu thuốc súng luôn rình rập hiểm họa nổ tung bất cứ lúc nào. Trong một ca sản xuất chuẩn bị cho chiến dịch hè thu 1952, nồi nấu thuốc nổ napan bất ngờ bốc khói đen kịt do nhiệt độ lò tăng cao đột ngột, nguy cơ kích nổ toàn bộ kho đạn trong hang đá đang cận kề.
Không mảy may nghĩ đến tính mạng, ông Thạch lập tức lấy xô nước đá lạnh dội thẳng lên người mình, rồi ôm một tấm bao tải ướt lao vào che kín miệng nồi thuốc nổ, dùng tay không vặn van xả áp suất khóa chặt luồng hỏa khí. Đôi bàn tay và khuôn mặt ông bị bỏng nặng do hơi thuốc nóng bốc lên, nhưng thảm họa nổ xưởng đã được ngăn chặn kịp thời. Sau khi được băng bó sơ cứu, ông Thạch vẫn xin được ngồi bên bàn máy tiện để hoàn thành nốt mẻ đuôi đạn cuối cùng. Những quả đạn "Bà Gia" xuất xưởng từ đôi tay bỏng rộp của ông năm ấy đã góp phần thổi bay hàng chục lô cốt giặc trong chiến dịch.


