CÂU CHUYỆN: NGƯỜI CHIẾN SĨ CÔNG BINH VÀ CHUYẾN LẬP "TRẬN ĐỊA LÔI" ĐƯỜNG 5
Đường số 5 những năm 1951 là con đường máu nối liền Hà Nội - Hải Phòng, được thực dân Pháp bảo vệ nghiêm ngặt bằng các đoàn xe bọc thép tuần tra liên tục ngày đêm nhằm bảo vệ tuyến tiếp tế từ cảng vào nội địa. Để bẻ gãy mạch máu này, anh Phạm Văn Định cùng tổ công binh được giao nhiệm vụ bí mật áp sát, cài cắm mìn tự chế nhằm đánh lật các đoàn tàu quân sự địch.
Đường số 5 những năm 1951 là con đường máu nối liền Hà Nội - Hải Phòng, được thực dân Pháp bảo vệ nghiêm ngặt bằng các đoàn xe bọc thép tuần tra liên tục ngày đêm nhằm bảo vệ tuyến tiếp tế từ cảng vào nội địa. Để bẻ gãy mạch máu này, anh Phạm Văn Định cùng tổ công binh được giao nhiệm vụ bí mật áp sát, cài cắm mìn tự chế nhằm đánh lật các đoàn tàu quân sự địch.
Mỗi chuyến đi chôn mìn là một lần đánh cược với tử thần. Địch lập các tháp canh dọc đường tàu, đêm đêm bắn pháo sáng liên tục và rải lính dõng đi tuần tra lối mòn. Đêm mùa đông năm 1952, trời mưa phùn gió rét, anh Định cùng hai đồng đội trườn rạp trên mặt ruộng bùn lầy, dùng tay không cào đất đá dưới đường ray để đặt quả mìn hòm nặng 20kg chứa đầy thuốc nổ đen.
Khi đang đấu nối dây điện kích nổ, bất ngờ một tốp lính tuần Pháp rọi đèn pin đi tới, chỉ cách vị trí anh nằm chưa đầy 10 mét. Giữa lằn ranh sinh tử, anh Định ra hiệu cho đồng đội rút lui trước, còn bản thân anh nằm ép mình sát vào khe tà vẹt đường ray, nín thở mặc cho bùn đất ngập nửa mặt. Sự bình tĩnh dũng cảm của anh đã qua mắt được toán lính. Khi đoàn tàu chở quân nhu của Pháp gầm rú lao tới vào rạng sáng, anh Định đã bình tĩnh giật kíp kích nổ. Một tiếng nổ kinh hoàng hất văng đầu tàu xuống ruộng, phá hủy hoàn toàn 3 toa hàng, cắt đứt tuyến giao thông của địch suốt hai ngày đêm.


