Bài viết

Câu chuyện: “Người ở lại phía sau”

Tây Ninh05/05/2026Võ Minh Trí (Đoàn xã Bình Thành)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng chiến tranh gian khổ, có những con người không cần đến những lời ca ngợi lớn lao, nhưng chính sự hy sinh thầm lặng của họ đã làm nên hòa bình hôm nay. Và câu chuyện em muốn kể sau đây là về một người như thế – liệt sĩ Phạm Văn Bầu, một người du kích kiên cường của quê hương Bến Tre.

Tôi xin được kể câu chuyện này qua lời của một người đồng đội – người đã từng chiến đấu bên cạnh ông.

Tôi vẫn nhớ rất rõ về anh Bầu.

Anh không phải là người nói nhiều. Trong những buổi nghỉ ngắn giữa các trận đánh, anh thường ngồi lặng im, đôi mắt nhìn xa xăm về phía những hàng dừa quê nhà. Nhưng mỗi khi có nhiệm vụ, anh luôn là người đứng dậy đầu tiên.

Anh Phạm Văn Bầu quen thuộc với từng con đường, từng lối mòn, từng con rạch nhỏ. Những đêm đi công tác, anh luôn đi trước, lặng lẽ dò đường, đảm bảo an toàn cho cả đơn vị.

Có lần, tôi hỏi anh:
“Anh có sợ không?”

Anh quay sang, cười nhẹ:
“Sợ chứ… nhưng nếu mình không làm, thì ai sẽ làm?”

Câu nói ấy đơn giản thôi, nhưng tôi nhớ mãi đến tận bây giờ.

Ngày 05 tháng 10 năm 1974…

Một trận càn lớn bất ngờ ập xuống làng. Địch bao vây từ nhiều hướng. Tiếng súng, tiếng hô vang lên dồn dập, phá vỡ sự yên tĩnh vốn có của vùng quê Bến Tre.

Chúng tôi bị ép dần vào thế khó.

Trong tình thế nguy cấp đó, anh Bầu đã đứng ra nói:
“Các cậu rút trước đi. Tôi và vài người sẽ ở lại giữ chân địch.”

Không ai muốn rời đi. Nhưng anh nhìn chúng tôi, ánh mắt kiên quyết:
“Phải có người ở lại.”

Chúng tôi buộc phải rút lui theo lệnh.

Đó là lần cuối cùng tôi thấy anh.

Sau trận đánh, khi quay lại…

Chúng tôi không còn thấy anh nữa.

Chỉ còn lại dấu vết của một trận chiến ác liệt, và một khoảng lặng đến nghẹn lòng.

Anh đã ở lại… mãi mãi.

Kính thưa thầy cô và các bạn,

Liệt sĩ Phạm Văn Bầu không phải là một người nổi tiếng. Ông chỉ là một người du kích bình dị. Nhưng chính những con người như ông đã làm nên lịch sử.

Sự hy sinh của ông là minh chứng cho lòng dũng cảm, cho tinh thần trách nhiệm, và cho tình yêu quê hương sâu sắc.

Ngày hôm nay, khi chúng ta được sống trong hòa bình, được học tập và vui chơi, em càng hiểu rằng:
Hòa bình không tự nhiên mà có – đó là sự đánh đổi bằng cả tuổi trẻ, thậm chí là tính mạng của biết bao người như ông.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn