Câu chuyện: Người phi công giữa bầu trời lửa năm ấy-Vũ Xuân Thiều
Trong những năm tháng chiến tranh gian khổ của dân tộc, đã có biết bao con người sẵn sàng hi sinh tuổi trẻ và cả tính mạng của mình để bảo vệ Tổ quốc. Giữa những con người anh hùng ấy, Vũ Xuân Thiều là cái tên khiến em đặc biệt xúc động và khâm phục.
Vũ Xuân Thiều sinh năm 1945, ông là con thứ bảy trong một gia đình có mười người con. Tuổi thơ của ông gắn với miền quê ven biển yên bình, nơi có những cánh đồng trải dài và những con đường làng giản dị. Nhưng cũng chính những năm tháng đất nước còn chìm trong chiến tranh đã nuôi dưỡng trong ông tinh thần yêu nước và khát vọng được cống hiến cho Tổ quốc.
Năm 1965, khi đang là sinh viên năm thứ ba của Trường Đại học Bách khoa Hà Nội, Vũ Xuân Thiều đã quyết định nhập ngũ. Với một người trẻ khi ấy, phía trước đáng lẽ có thể là giảng đường và một cuộc sống bình yên như bao người khác. Thế nhưng, ông đã chọn bước vào quân ngũ để góp sức bảo vệ đất nước trong thời điểm chiến tranh ác liệt nhất.
Sau thời gian được tuyển chọn và huấn luyện, ông trở thành phi công của Không quân Việt Nam. Năm 1968, sau khóa đào tạo ở Liên Xô, ông trở về nước và được biên chế vào Trung đoàn Không quân Sao Đỏ. Những năm ấy, bầu trời miền Bắc luôn rền vang tiếng máy bay địch. Mỗi lần cất cánh là một lần người phi công phải đối mặt với hiểm nguy, bởi chỉ một sai sót nhỏ giữa không trung cũng có thể khiến họ mãi mãi không trở về.
Điều khiến nhiều người nhớ nhất về Vũ Xuân Thiều chính là trận chiến lịch sử cuối tháng 12 năm 1972. Khi ấy, quân đội Mĩ sử dụng máy bay B-52 đánh phá dữ dội Hà Nội và nhiều thành phố miền Bắc. Đêm 28 tháng 12 năm ấy, ông nhận nhiệm vụ xuất kích đánh chặn B-52. Để tăng khả năng tiêu diệt mục tiêu, Vũ Xuân Thiều đã đề xuất cách đánh áp sát ở cự li rất gần, dù ông hiểu rõ mức độ nguy hiểm của nó.
Giữa bầu trời đêm đầy khói lửa, chiếc MiG-21 của người phi công trẻ tuổi lao vào trận chiến. Sau khi tiếp cận được máy bay B-52 của địch, hai quả tên lửa phóng ra nhưng chưa đạt hiệu quả như mong muốn. Trong thời khắc quyết định ấy, Vũ Xuân Thiều đã điều khiển máy bay lao thẳng vào chiếc B-52 mang đầy bom và anh dũng hi sinh giữa bầu trời Tổ quốc. Hành động ấy đã trở thành biểu tượng đẹp về lòng dũng cảm và tinh thần sẵn sàng hi sinh vì đất nước của người lính Việt Nam thời chiến.
Mỗi lần đọc đến câu chuyện ấy, em đều cảm thấy xúc động. Bởi phía sau chiến công anh hùng ấy là một con người rất trẻ, cũng từng có tuổi học trò, có gia đình và những ước mơ riêng của mình. Nhưng trong giây phút quan trọng nhất, ông đã lựa chọn đặt sự bình yên của đất nước lên trên sự sống của bản thân.
Năm 1994, Vũ Xuân Thiều được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Tên ông được đặt cho nhiều con đường ở khắp nơi như một cách để các thế hệ sau luôn ghi nhớ về người phi công quả cảm ấy.
Ngày hôm nay, khi được sống trong hòa bình, em càng cảm nhận rõ hơn giá trị của sự hi sinh ấy. Những con người như Vũ Xuân Thiều đã dùng cả tuổi trẻ để bảo vệ bầu trời bình yên cho thế hệ mai sau. Vì thế, em nghĩ rằng điều thế hệ trẻ hôm nay cần làm không chỉ là biết ơn, mà còn phải sống có trách nhiệm hơn với bản thân, gia đình và quê hương đất nước.
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng hình ảnh người phi công năm nào vẫn còn ở lại trong lòng nhiều thế hệ. Giữa bầu trời tháng Chạp rực lửa năm ấy, Vũ Xuân Thiều đã sống như một vì sao sáng — ngắn ngủi nhưng không bao giờ bị lãng quên.


